Chương 1: Bức ảnh định mệnh

[TEASER SEO]: Trong buổi trị liệu, vợ tổng giám đốc khóc nói cô ấy biết chồng có người khác. Cô ấy đưa ra một tấm ảnh thời trẻ - giống tôi đến kinh ngạc - và hỏi tôi có biết gì không. Cô ấy khóc không thành tiếng, chỉ là những cơn co giật nhẹ ở vai, nước mắt chảy dài trên gò má đã hơi chảy xệ vì mất ngủ. Tôi ngồi đối diện, trong vai trò nhà trị liệu, ghi chép trên cuốn sổ da. Buổi thứ năm rồi. Chủ đề vẫn là nỗi cô đơn sau sinh, là cảm giác bị chồng bỏ rơi. “Anh ấy không về nhà,” giọng cô ấy khàn đặc, “cũng không gọi điện. Đứa bé khóc đêm, một mình tôi vỗ về. Đôi khi tôi nhìn nó, tự hỏi… nó có cần một người cha không, hay chỉ cần một cái máy rút tiền.” Tôi gật đầu, viết vài dòng về sự mất kết nối. Đây là chuyện thường gặp. Đàn ông thành đạt, phụ nữ ở nhà. Một kịch bản cũ. Rồi cô ấy ngẩng mặt lên, đôi mắt đỏ hoe nhưng ánh lên một thứ gì đó khác—không phải đau đớn, mà là một sự tỉnh táo lạnh lùng. “Nhưng tôi biết lý do thực sự, bác sĩ ạ.” Tôi dừng bút. “Cô biết?” “Ừ.” Cô ấy hít một hơi thật sâu, nước mắt ngừng chảy. “Tôi biết chồng tôi có người khác. Đã hai năm rồi.” Không khí trong phòng khám yên tĩnh, chỉ còn tiếng máy lọc không khí kêu vo ve. Tôi đặt cuốn sổ xuống, giữ tư thế mở, ngón tay vô thức xoa vào gáy bút bi. Đây là lần đầu tiên cô ấy nói thẳng ra. Tôi phải cẩn thận. “Điều đó… chắc hẳn rất đau lòng.” “Không,” cô ấy lắc đầu, một nụ cười kỳ lạ nở trên môi. “Tôi không ghen. Thật đấy. Ban đầu thì có, nhưng giờ thì không.” “Sao cô có thể…” “Vì người đó,” cô ấy ngắt lời tôi, giọng trầm xuống, rõ từng chữ, “chính là bản sao thời trẻ của tôi.” Tôi ngồi im. Tiếng vo ve của máy lọc bỗng trở nên chói tai. Cô ấy với tay lấy chiếc túi xách da đặt cạnh ghế, mở khóa, lục tìm. Những động tác chậm rãi, có chủ đích. Rồi cô rút ra một tấm ảnh cỡ postcard, được ép nhựa cẩn thận, đưa qua bàn cho tôi. “Đây là tôi,” cô ấy nói, “hai mươi năm trước, khi tôi mới gặp anh ấy.” Tôi nhận tấm ảnh. Ngón tay tôi chạm vào lớp nhựa mát lạnh. Và tôi nhìn thấy chính mình. Mái tóc đen dài ngang vai, được vuốt thẳng. Đôi mắt một mí, hơi xếch ở đuôi. Chiếc cằm nhọn. Thậm chí cả nốt tàn nhang nhỏ xíu bên khóe môi trái. Là tôi. Nhưng không phải. Bộ váy hoa nhí những năm chín mươi, kiểu tóc đã lỗi thời, nhưng khuôn mặt… giống đến từng chi tiết. Giống đến mức tôi có cảm giác ai đó đã lấy một bức ảnh của tôi hồi đại học rồi dùng phần mềm chỉnh sửa cho cũ đi. Một cơn run nhẹ bắt đầu từ đầu ngón tay cái, lan dọc theo ngón trỏ tôi đang giữ tấm ảnh. Tôi cố siết chặt nó hơn, để nó không rơi. Hơi thở của tôi vẫn đều, tôi tự nhủ. Nhưng cổ họng tôi khô lại. Tôi không thể ngẩng đầu lên nhìn cô ấy ngay lúc này. “Giống đến kinh ngạc, phải không?” Giọng cô ấy vang lên, nhẹ nhàng, như đang bình luận về thời tiết. “Lần đầu tiên tôi nhìn thấy cô—trên báo, trong buổi hội thảo tâm lý mà công ty anh ấy tài trợ—tôi cũng đã sốc như vậy. Như nhìn thấy bóng ma của chính mình vậy.” Tôi nuốt khan. Phải nói gì đó. “Đúng là… rất giống.” “Anh ấy tìm cô,” cô ấy tiếp tục, như đang kể một câu chuyện của người khác, “nuôi nấng cô, đưa cô vào những mối quan hệ, tài trợ cho phòng khám này của cô. Tất cả chỉ vì cô có khuôn mặt này.” Cô chỉ vào tấm ảnh. “Khuôn mặt mà anh ấy đã yêu, và đã đánh mất. Tôi già đi, tôi thay đổi sau khi sinh con. Còn cô… cô là phiên bản hoàn hảo, được bảo quản nguyên vẹn.” Từng lời của cô ta như những mũi kim châm thẳng vào lớp vỏ bình tĩnh tôi đang cố bám víu. *Tài trợ cho phòng khám này*. Căn phòng này, những thiết bị này, cả danh sách bệnh nhân đầu tiên đều có bàn tay của anh. Tôi luôn nghĩ đó là sự hỗ trợ của một người yêu. Giờ nó mang một mùi vị khác. Mùi của một giao dịch. Mùi của sự sưu tầm. Tôi đặt tấm ảnh xuống bàn, từ từ, cố giữ cho bàn tay không run lắc. Khi tôi ngẩng mặt lên, tôi gặp ánh mắt của cô ấy. Đôi mắt ấy không còn đỏ nữa, mà trong veo, sắc lạnh, đang quan sát tôi như một nhà nghiên cứu quan sát con vật thí nghiệm. Rồi cô ấy hỏi, giọng nhỏ nhẹ nhưng đầy áp lực: “Cô có biết gì không?” Câu hỏi treo lơ lửng trong không gian giữa hai chúng tôi. *Có biết gì không?* Về bức ảnh? Về lý do anh ta đến với tôi? Về vai trò thực sự của tôi trong câu chuyện này? Tôi mở miệng. Hàm dưới của tôi hơi cứng lại. Tôi là một nhà trị liệu. Tôi phải giữ đạo đức nghề nghiệp. Tôi phải từ chối trả lời. Tôi phải chuyển hướng câu chuyện. Nhưng tất cả những điều tôi “phải” làm đều vỡ vụn trước sự thật đang hiển hiện trên tấm ảnh kia và trong ánh mắt của người phụ nữ này. Cô ta không đến đây để được trị liệu. Cô ta đến đây để đưa cho tôi một tấm gương.

Home Trước Sau
Danh sách chương
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...
/
Google Tiếp tục với Google
Đóng
Google Tiếp tục với Google
Đóng