Chương 3: Hậu quả tức thì

[TEASER SEO]: Phòng khám bị thanh tra ập vào, giấy phép bị đình chỉ. Tôi nghi ngờ anh ta trả đũa, nhưng mọi thứ diễn ra quá trơn tru, quá đúng quy trình. Một cái bẫy hoàn hảo. Hai ngày sau khi tôi đóng sầm cánh cửa văn phòng anh lại, phòng khám của tôi vẫn mở cửa đón bệnh nhân như thường lệ. Tôi cố gắng nhét mọi thứ về anh – về cô ấy, về tấm ảnh – vào một góc tối nhất trong đầu và khóa lại. Tôi còn một đống hồ sơ chờ xử lý, những cuộc hẹn trị liệu đã đặt trước. Công việc là thứ duy nhất còn đứng vững. Buổi sáng thứ ba, khi tôi đang soạn lại phác đồ điều trị cho một bệnh nhân rối loạn lo âu, chuông cửa reo liên hồi, gấp gáp, không phải kiểu bấm một lần rồi chờ của bệnh nhân. Tôi bước ra. Hai người đàn ông mặc vest sẫm màu, một phụ nữ ăn mặc nghiêm túc với chiếc cặp da dày cộp, đứng sừng sững ở cửa. Không có nụ cười xã giao. “Chúng tôi là Đoàn thanh tra liên ngành Y tế và Pháp chế,” người phụ nữ nói, giọng đều đều như đọc văn bản, đồng thời giơ ra một tấm thẻ cùng tờ giấy có dấu đỏ chói. “Có đơn tố giác về một số vi phạm trong hoạt động khám chữa bệnh tại cơ sở này. Yêu cầu bà phối hợp để chúng tôi kiểm tra ngay.” Tim tôi thót lại. Nhưng tôi không cho phép bản thân biểu hiện ra ngoài. Tôi gật đầu, mở cửa rộng hơn. “Mời vào. Tôi hoàn toàn hợp tác.” Họ tràn vào như một đợt triều cường. Người phụ nữ – trưởng đoàn, đi thẳng đến bàn làm việc của tôi. Hai người đàn ông kia, một người hướng đến tủ hồ sơ bằng kim loại, người còn lại bắt đầu kiểm tra các giấy phép treo trên tường, từng tấm một. Căn phòng yên tĩnh vốn dành cho sự thổ lộ và lắng nghe giờ vang lên những tiếng lật giấy sột soạt, tiếng mở tủ cót két, tiếng gõ bàn phím laptop của tôi. Tôi đứng một bên, hai tay bó sát người, theo dõi từng cử động của họ. Mùi mồ hôi lạnh thoảng qua, nhưng tôi hít một hơi thật sâu, ép nhịp thở phải đều. “Bà có thể giải thích về hồ sơ bệnh án số BN-0478 này không?” Trưởng đoàn cầm lên một tập hồ sơ màu xanh, giọng vẫn bình thản. “Phần chẩn đoán sơ bộ ghi ‘Rối loạn lo âu lan tỏa’, nhưng trong toa thuốc kê ngày cùng kỳ lại có Lorazepam – một loại thường chỉ định cho các cơn hoảng loạn cấp, với liều lượng này.” Tôi bước lại gần, lòng bàn tay ẩm ướt. Tôi nhớ ra ca đó. Một phụ nữ trẻ, cơn hoảng loạn khủng khiếp ngay tại phòng khám, tôi đã phải kê liều tạm thời để giúp cô ấy qua cơn, và ghi chú rõ sẽ điều chỉnh sau. “Đó là chỉ định tạm thời trong tình huống cấp. Tôi có ghi chú nội bộ ở trang sau…” Bà ta lật tiếp. Rồi nhìn tôi. “Tôi không thấy ghi chú nào ở đây. Chỉ thấy toa thuốc và chẩn đoán không khớp. Đây là vi phạm nguyên tắc ghi chép hồ sơ bệnh án, có thể dẫn đến sai sót trong điều trị.” “Nó đã ở đó,” tôi nói, giọng có phần gấp gáp hơn tôi muốn. “Có lẽ… có lẽ tôi chưa kịp lưu lại bản cập nhật.” “Chưa kịp?” Một trong hai người đàn ông lên tiếng, từ góc tủ hồ sơ. “Còn đây, ba bộ hồ sơ khác thiếu chữ ký xác nhận đồng ý điều trị của bệnh nhân ở trang cuối. Một số phiếu theo dõi tiến triển bị bỏ trống.” Họ chỉ ra từng lỗi. Những lỗi nhỏ, rời rạc, kiểu mà bất kỳ phòng khám tư nào bận rộn cũng có thể mắc phải và sẽ tự sửa trong đợt kiểm tra nội bộ. Nhưng hôm nay, chúng được phơi bày ra dưới ánh sáng lạnh lẽo của đèn tuýp, được ghi chép cẩn thận vào biên bản với giọng điệu vô cảm. Cuộc kiểm tra kéo dài ba tiếng đồng hồ. Họ chụp ảnh, in ra các trang hồ sơ, yêu cầu tôi ký xác nhận từng phát hiện. Ngón tay tôi run nhẹ khi cầm bút. Tôi biết mình đang ở thế không thể chối cãi. Khi họ thu dọn đồ đạc, trưởng đoàn quay sang tôi, đưa ra một tờ quyết định bằng giấy trắng, có chữ ký và con dấu đỏ tươi. “Căn cứ vào các vi phạm đã được ghi nhận, chúng tôi quyết định tạm đình chỉ giấy phép hoạt động của phòng khám này trong thời hạn ba mươi ngày, kể từ hôm nay, để tiến hành xác minh và chấn chỉnh. Bà có quyền khiếu nại theo quy định.” Ba mươi ngày. Tôi cầm tờ giấy. Nó mỏng tang, nhưng nặng trịch. Ba mươi ngày không được tiếp bệnh nhân. Ba mươi ngày để danh tiếng một phòng khám non trẻ bị bào mòn. Ba mươi ngày cho những lời đồn thổi kịp thời lan ra. “Ai,” tôi hỏi, giọng khàn đặc, “ai là người tố giác?” Người phụ nữ đó nhìn tôi, ánh mắt không một gợn sóng. “Theo quy định, thông tin người tố giác được bảo mật. Chúc bà sớm chấn chỉnh.” Họ rời đi, để lại tôi đứng giữa phòng khám im lặng đến ngột ngạt. Ánh chiều xuyên qua cửa sổ, rọi lên những hạt bụi li ti đang chao đảo trong không khí. Tay tôi siết chặt tờ quyết định. Những nếp nhăn lan ra từ tâm điểm. Một lỗi nhỏ chưa kịp sửa. Mấy trang hồ sơ thiếu chữ ký. Tất cả diễn ra quá trơn tru, quá đúng quy trình, quá… kịp thời, chỉ ba ngày sau khi tôi nói với anh hai chữ “kết thúc”. Không phải sự trùng hợp. Đây là một cú đánh. Chính xác, sạch sẽ, và dùng chính cái khung pháp lý mà tôi không thể chống đỡ. Anh Hiếu. Tôi nghĩ đến ánh mắt anh lúc tôi bước ra, đến câu nói dở dang về “những thứ tôi đã hỗ trợ”. Đây có phải là thứ anh muốn nói? Một lời cảnh báo ngầm? Một sự trừng phạt cho việc tôi dám bước đi, dám gọi tên sự thật? Tôi ngồi thụp xuống ghế, lưng quay lại với cánh cửa đã đóng. Tôi nhìn quanh căn phòng – chiếc ghế dài cho bệnh nhân, tủ đựng tài liệu, chiếc bàn làm việc với máy tính đang tắt ngấm. Tất cả đều im lìm. Tất cả đều đang chờ đợi một tương lai bất định. Nhưng trong sự tê liệt đó, một ý nghĩ lóe lên, sắc như dao. Nếu đúng là anh, anh đã không làm một mình. Anh cần một cái cớ. Một đơn tố giác. Và ai, ngoài một người biết rõ những công việc nội bộ, những góc khuất nhỏ nhặt trong cách tôi vận hành phòng khám này, mới có thể cung cấp thứ “bằng chứng” quá đỗi cụ thể ấy? Tôi đứng dậy, đi đến tủ hồ sơ. Tôi mở ngăn chứa các hợp đồng và giấy tờ pháp lý. Tôi lục tìm một cái tên, một số điện thoại. Tôi cần biết. Ngay bây giờ.

Home Trước Sau
Danh sách chương
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...
/
Google Tiếp tục với Google
Đóng
Google Tiếp tục với Google
Đóng