Chương 6: Đồng minh phản bội

[TEASER SEO]: Tôi trao chiếc USB chết người cho người bạn luật sư thân thiết nhất, tin tưởng tuyệt đối. Hai ngày sau, giọng nói lạnh tanh của tổng giám đốc vang lên: "Cô định tống tiền tôi? Luật sư của cô vừa giao nộp mọi thứ." Tôi gọi cho Minh ngay lập tức. Giọng anh ấy vẫn ấm áp, quen thuộc sau mười năm tình bạn, xen lẫn chút lo lắng thật thà khi nghe tôi kể sơ qua. “USB từ vợ của Hiếu? Linh, cậu điên rồi à? Đây có thể là bẫy pháp lý cực kỳ nguy hiểm.” “Chính vì thế tôi mới cần cậu,” tôi nói, ngón tay vô thức vẽ những đường tròn trên mặt bàn. “Tôi không mở ra. Tôi cần cậu kiểm tra tính hợp pháp của nội dung, nếu có. Xem nó có phải bằng chứng thật, hay chỉ là mồi nhử để tôi bị buộc tội xâm nhập dữ liệu hoặc tống tiền.” Minh im lặng một lúc, tiếng thở dài nặng nề qua điện thoại. “Được rồi. Nhưng Linh, nghe tôi. Đừng làm gì khác. Đừng copy, đừng chuyển tiếp, đừng nhắc đến nó với bất kỳ ai. Gặp tôi ở văn phòng tôi, sáng mai, chín giờ. Chỗ cũ.” Sáng hôm sau, tôi đến văn phòng luật của Minh ở một tòa nhà cũ kỹ trong ngõ nhỏ. Không khí ở đây vẫn mùi giấy tờ và cà phê đặc quánh. Minh đón tôi với vẻ mặt nghiêm túc hiếm thấy, dẫn tôi vào phòng họp nhỏ phía trong, nơi không có camera. Tôi đặt chiếc USB xuống bàn, giữa chúng tôi như một vật chứng. “Cậu chắc chứ?” Minh nhìn tôi, ánh mắt dò xét. “Một khi tôi cắm cái này vào máy tính chuyên dụng đã cách ly mạng, mọi hành động truy cập sẽ để lại nhật ký. Nếu đây là bẫy, chúng ta đều có dấu vết.” “Tôi tin cậu,” tôi nói, và lúc đó, tôi thực sự tin. Minh là người đã giúp tôi soạn hợp đồng thuê mặt bằng phòng khám, đã bào chữa cho tôi trong vụ kiện nhỏ với nhà cung cấp thiết bị y tế năm ngoái. Anh là người bạn tôi gọi khi cha tôi qua đời, ngồi im lặng bên tôi cả đêm. Anh gật đầu, lấy một chiếc laptop cũ, tháo rời card wifi, rồi mới cắm USB vào. Màn hình sáng lên, yêu cầu mật khẩu. Tôi đưa cho anh dãy số ngày sinh của Hiếu. Cửa sổ hiện ra một thư mục duy nhất, chứa ba file: một file audio định dạng lạ, một file PDF scan hợp đồng, và một file Excel với những con số dày đặc. Minh nhấp vào file audio trước. Giọng nói của Hiếu, rõ ràng, không thể nhầm lẫn, phát ra từ loa nhỏ: *“...dự án khu đô thị phía Đông, số tiền chênh lệch ấy phải chuyển qua tài khoản ở Singapore. Dùng công ty con làm vỏ bọc. Đảm bảo không để lại dấu vết trong biên bản họp chính thức...”* Minh tắt file ngay lập tức. Mặt anh tái đi một chút. “Trời ạ,” anh thốt lên, giọng khàn đặc. “Linh, đây không phải chuyện đùa. Đây là bằng chứng thao túng hợp đồng, có thể là tham ô, rửa tiền. Cực kỳ nghiêm trọng.” “Có dùng được không?” Tôi hỏi, giọng khẽ run. Không phải vì sợ, mà vì một sự phấn khích tăm tối đang trào lên. Đây là thứ có thể hạ gục hắn. Minh lắc đầu, không phải để phủ nhận, mà như đang cân nhắc kỹ lưỡng. “Về mặt nội dung, nếu xác thực được tính chân thực của file ghi âm – giọng nói, bối cảnh, thời điểm – thì đây là đòn chí mạng. Nhưng nguồn gốc của nó… từ vợ hắn. Tòa án sẽ đặt câu hỏi rất lớn về động cơ và tính hợp pháp của việc thu thập. Và quan trọng hơn,” anh nhìn thẳng vào mắt tôi, “cậu đang cầm trên tay thứ mà rất nhiều người sẵn sàng giết để lấy lại hoặc để tiêu hủy.” “Tôi biết,” tôi thì thào. “Cậu giữ giúp tôi. Chỉ mình cậu. Tôi cần thời gian để nghĩ xem nên làm gì với nó.” Minh gật đầu, tháo USB ra cẩn thận, bỏ vào một phong bì màu nâu, rồi cất vào ngăn kéo tủ sắt có khóa. “Tôi sẽ phân tích kỹ hơn các file còn lại, tìm manh mối xác thực. Cậu về đi, đừng liên lạc qua điện thoại về chuyện này nữa. Gặp trực tiếp. Và Linh,” anh dừng lại, “cực kỳ cẩn thận.” Hai ngày trôi qua trong sự im lặng căng như dây đàn. Tôi không dám gọi cho Minh, chỉ nhắn tin hỏi thăm vu vơ. Anh trả lời ngắn gọn: “Đang xem xét. An toàn.” Rồi chiều ngày thứ hai, điện thoại tôi đổ chuông. Một số lạ. Tim tôi không đập thình thịch. Nó như chùng xuống, rơi tự do vào một khoảng không lạnh giá trong ngực. Tôi biết trước khi nghe. “Chào cô Linh.” Giọng nói của Hiếu vang lên, phẳng lặng, không một chút gợn sóng, nhưng mỗi âm tiết đều nhỏ giọt nước đá. “Tôi hy vọng cô vẫn khỏe sau những rắc rối gần đây.” Tôi không nói gì. Hơi thở tôi đông cứng trong cổ họng. “Tôi vừa có một cuộc gặp thú vị,” anh ta tiếp tục, giọng điệu thong thả, đầy vẻ khoan khoái. “Với luật sư Nguyễn Quang Minh. Một người rất… biết điều.” Một tiếng rít nhẹ thoát ra từ kẽ răng tôi. Tay tôi nắm chặt mép bàn, móng tay ấn sâu vào gỗ. “Anh ta đã giao nộp cho tôi một chiếc USB rất thú vị. Cùng với lời khai đầy đủ về việc cô đã đưa nó cho anh ta, với ý định – theo cách diễn đạt của anh ta – ‘phân tích để tìm điểm yếu pháp lý của ông chủ tôi, có thể dùng để gây sức ép hoặc đàm phán.’” Hiếu tạm dừng, để mặc cho sự im lặng giữa chúng tôi trở nên chết chóc. “Tôi nghĩ trong ngôn ngữ thông thường, người ta gọi đó là âm mưu tống tiền.” “Nó là đồ giả,” tôi cố gằn giọng, nhưng âm thanh nghe khô khốc, yếu ớt. “Cô ta đưa cho tôi. Tôi chỉ nhờ Minh kiểm tra.” “Ồ, tôi biết,” giọng anh ta bỗng trở nên nhẹ nhàng, độc ác. “Tôi biết rõ nguồn gốc của nó. Và tôi cũng biết luật sư Minh của cô đã đồng ý hợp tác với tôi, với một khoản phí dịch vụ… à, một khoản bồi thường cho sự trung thực của anh ta, là năm trăm triệu đồng. Một con số khiêm tốn cho việc tránh được một vụ bê bối pháp lý lớn, cô không nghĩ vậy sao?” Năm trăm triệu. Bạn tôi. Người tôi tin cậy tuyệt đối. Cả thế giới xung quanh tôi không tối sầm lại. Nó trở nên sắc nét một cách tàn nhẫn. Tôi nhìn thấy rõ từng vết nứt trên tường, từng hạt bụi lơ lửng trong ánh chiều xuyên qua cửa sổ. Và tôi nghe thấy rõ tiếng trái tim mình – không phải đập, mà là tiếng vỡ nát thầm lặng, như thủy tinh bị nghiền nát dưới chân. “Cô còn im lặng được,” giọng Hiếu trở lại sắc lạnh. “Rất tốt. Bây giờ, cô lắng nghe cho kỹ. Chiếc USB đó, cùng lời khai của luật sư Minh, đủ để tôi đưa cô vào tù với tội danh cấu kết, xâm phạm bí mật kinh doanh và âm mưu tống tiền. Nhưng tôi là người rộng lượng.” Tôi vẫn im lặng. Nước mắt không trào ra. Chúng khô cạn từ bên trong. “Cô rút đơn khiếu nại với Sở Y tế về việc đình chỉ phòng khám. Cô công khai xin lỗi vợ tôi vì đã có những hiểu lầm không đáng có, gây ảnh hưởng đến danh dự của cô ấy. Và cô biến mất khỏi cuộc đời chúng tôi. Làm được vậy, tôi sẽ coi như chuyện này chưa từng xảy ra. Thậm chí, tôi có thể giúp phòng khám của cô hoạt động trở lại… sau một thời gian.” Anh ta chờ đợi. Tôi vẫn không nói. “Nếu cô từ chối,” giọng nói trở nên gần như thì thầm, đầy đe dọa, “hoặc nếu cô có bất kỳ hành động ngu ngốc nào khác, tôi sẽ không chỉ gửi hồ sơ này đến công an. Tôi sẽ đảm bảo cả thành phố này biết câu chuyện về một nữ bác sĩ tâm lý bất chấp đạo đức nghề nghiệp, yêu bệnh nhân, rồi còn tìm cách tống tiền chồng họ. Sự nghiệp của cô sẽ không chỉ bị đình chỉ. Nó sẽ bị xóa sổ.” Tiếng tút dài vang lên. Hắn đã cúp máy. Tôi vẫn giữ điện thoại áp vào tai. Tai tôi ù đặc, chỉ còn nghe thấy tiếng máu dồn ầm ầm. Luật sư Nguyễn Quang Minh. Mười năm tình bạn. Cái ôm an ủi khi cha tôi mất. Ánh mắt lo lắng chân thành khi anh nói “cậu điên rồi à?”. Năm trăm triệu đồng. Tôi từ từ đặt điện thoại xuống bàn. Hành động chậm rãi, như thể mỗi cử động đều phải vượt qua một lực cản vô hình. Rồi tôi đứng dậy, đi đến cửa sổ. Ngoài kia, thành phố vẫn nhộn nhịp, xe cộ vẫn nườm nượp. Cuộc sống vẫn tiếp diễn. Trong căn phòng khám im lặng này, tôi vừa bị bán đứng bởi người tôi tin tưởng nhất. Và kẻ đã mua anh ta, chính là người đàn ông tôi từng nghĩ mình yêu, và người vợ của hắn – kẻ đã khéo léo đặt toàn bộ vũ khí hủy diệt vào tay tôi, chỉ để biến tôi thành con mồi hoàn hảo trong cái bẫy được dựng sẵn. Chiếc USB chết người. Người bạn luật sư thân thiết. Tất cả đều là những con cờ đã được sắp đặt. Tôi quay lưng lại với cửa sổ, nhìn vào căn phòng trống trải của chính mình. Không còn vũ khí. Không còn đồng minh. Chỉ còn lại tôi, và cơn thịnh nộ lạnh giá đang đông cứng trong từng mạch máu.

Home Trước Sau
Danh sách chương
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...
/
Google Tiếp tục với Google
Đóng
Google Tiếp tục với Google
Đóng