[TEASER SEO]: Tôi đối mặt trực diện với vợ tổng giám đốc tại dinh thự của cô ta, vạch trần toàn bộ âm mưu. Cô ta chỉ cười và đáp lại bằng một câu hỏi chí mạng: "Một nhà tâm lý yêu chồng bệnh nhân, cô có dám công khai không?" Tôi đứng trước cánh cổng sắt lớn của biệt thự, nơi tôi từng đến vài lần trong bóng tối với tư cách người tình, giờ đây lại đến với tư cách kẻ thách thức. Ngón tay tôi bấm chuông, cảm giác nút nhựa lạnh lẽo dưới đầu ngón tay. Giọng nữ trung niên vang lên qua hệ thống liên lạc, tôi xưng tên, và cổng từ từ mở ra với tiếng rít nhẹ. Cô ta đang đợi trong phòng khách, ngồi trên chiếc sofa trắng toát mà tôi vẫn nhớ. Không gian vẫn thế, mùi nước hoa dịu nhẹ vẫn thế, chỉ có vị trí và thế đứng của tôi đã khác. Cô mặc bộ đồ ở nhà bằng lụa, tóc buông, trông mỏng manh hơn hẳn cái bóng người phụ nữ trầm cảm từng khóc lóc trong phòng khám của tôi. “Cô đến.” Cô ta nói, giọng bình thản, không một chút ngạc nhiên. “Tôi biết cô sẽ đến.” “Tôi có thứ cần nói thẳng.” Tôi không ngồi, đứng cách cô ta vài bước, khoảng cách vừa đủ an toàn. “Và tôi nghĩ bà cũng biết tôi sẽ nói gì.” Cô ta nhấp một ngụm trà, đặt tách xuống khẽ một tiếng. “Cứ nói đi.” Hơi thở tôi hơi nén lại, nhưng giọng nói vẫn phẳng lì. “Tôi biết bà đứng sau tất cả. Từ đầu đến cuối. Bà tìm đến phòng khám của tôi không phải vì trầm cảm, mà để nhìn mặt tôi, để xác nhận bản sao mà chồng bà đã chọn. Rồi bà dùng tôi như một công cụ để trừng phạt anh ta, để anh ta thấy người mình yêu bị hủy hoại thế nào. Và khi anh ta phản ứng lại, khi anh ta dùng quyền lực để đè bẹp tôi, bà lại đứng ngoài cuộc, thậm chí còn vỗ tay. Bà dùng tôi để trừng phạt chồng, rồi lại mượn tay chồng để trừng phạt tôi. Một vòng tròn hoàn hảo.” Im lặng. Rồi cô ta nhếch môi. Không phải nụ cười, mà là một sự nhếch môi đầy mỉa mai, lạnh lẽo. Nó từ từ nở ra, trở thành một tiếng cười nhẹ, khô khan, vang trong căn phòng quá rộng. “Đúng.” Cô ta nói, từng chữ rõ ràng. “Hoàn toàn chính xác. Cô thông minh hơn tôi nghĩ. Hay là… nghề tâm lý giúp cô đoán được?” Tôi không trả lời câu hỏi đó. “Bà nghĩ bà thắng rồi sao?” “Thắng?” Cô ta nghiêng đầu, ánh mắt như đang ngắm nghía một món đồ thú vị. “Tôi không cần thắng. Tôi chỉ cần mọi thứ trở về vị trí của nó. Anh ấy đã chơi ngoài vòng kiểm soát, và tôi phải nhắc nhở. Còn cô…” Cô ta dừng lại, nhìn tôi từ đầu đến chân. “Cô chỉ là một công cụ tạm thời, đáng tiếc lại nghĩ mình là nhân vật chính.” Máu dồn lên mặt tôi, nhưng tôi kìm lại. “Tôi có bằng chứng. File ghi âm anh ta thừa nhận thao túng để đóng cửa phòng khám tôi.” Cô ta bật cười lớn hơn, một âm thanh chói tai. “Ồ, cái đó à? Cô nghĩ thứ đó có giá trị gì trước tòa, hay trước dư luận? Một đoạn ghi âm không rõ nguồn gốc, có thể là giả mạo? Hay cô định mang nó đến cho báo chí?” Cô ta đứng dậy, chậm rãi bước lại gần. “Hãy thử tưởng tượng tiêu đề đi: ‘Nhà tâm lý bị tình nhân tổng giám đốc ruồng bỏ, tung bằng chứng giả để trả thù’. Nghe có vẻ hợp lý hơn không?” “Nó là thật.” Tôi nói, giọng cứng lại. “Thật giả không quan trọng.” Cô ta dừng lại ngay trước mặt tôi, khoảng cách đủ để tôi ngửi thấy mùi nước hoa đắt tiền, thứ mùi nay trở nên gợi nhớ và ghê tởm. “Quan trọng là câu chuyện nào hấp dẫn hơn. Và câu chuyện của tôi…” Cô ta hạ giọng xuống, như đang tâm sự. “Sẽ là một người vợ đau khổ, bị chồng phản bội, và còn bị chính nhà tâm lý trị liệu – người được kỳ vọng sẽ chữa lành cho cô ấy – cướp mất chồng. Cô đã vi phạm đạo đức nghề nghiệp nghiêm trọng nhất, bác sĩ ạ. Yêu chồng của bệnh nhân.” Tim tôi thót lại. Đó chính là điểm yếu chí mạng, thứ tôi cố gắng không nghĩ tới. Cô ta như đọc được suy nghĩ của tôi, nụ cười trên mắt càng rõ. “Đúng vậy. Cô có dám công khai không? Dám đứng trước mọi người và thừa nhận: tôi, một nhà tâm lý học, đã yêu say đắm người chồng của bệnh nhân đang trị liệu trầm cảm vì mình? Dám để nghề nghiệp, danh tiếng, và cả tương lai của mình tan thành mây khói vì một cuộc tình bí mật?” Cô ta dừng lại, để câu hỏi đó treo lơ lửng trong không khí, nặng trịch. “Công khai đi.” Cô ta thì thầm, đầy khiêu khích. “Hãy để tôi xem, cô can đảm đến mức nào. Hay cô cũng chỉ là một kẻ hèn nhát, giống như tất cả những bản sao khác, khi đối mặt với sự thật phũ phàng về bản thân, sẽ chọn cách co rúm lại và biến mất?” Tôi nhìn thẳng vào đôi mắt cô ta, nơi không còn một chút yếu đuối hay đau khổ nào, chỉ còn lại sự tính toán lạnh lùng và niềm khoái trá tàn nhẫn. Cô ta đã đặt tôi vào thế bí. Bằng chứng tôi có thể bị bác bỏ, nhưng sự thật về mối quan hệ của tôi với chồng cô ta, một khi bị phơi bày dưới góc độ đó, sẽ là nhát dao chí mạng kết liễu sự nghiệp của tôi. Cô ta đã thắng. Ít nhất là trong khoảnh khắc này. Tôi quay người, không nói thêm lời nào. Bước chân tôi vang lên trên sàn đá hoa lạnh lẽo. “Chạy đi.” Giọng cô ta vọng theo từ phía sau, đầy vẻ đắc thắng. “Nhưng nhớ kỹ nhé, bác sĩ. Cánh cửa địa ngục mà cô bước vào… do chính cô mở ra.” Tôi bước ra khỏi căn biệt thự, cánh cổng sắt khép lại sau lưng với tiếng “cạch” chắc nịch. Không khí đêm mát lạnh ùa vào, nhưng không làm tôi tỉnh táo hơn. Trong đầu tôi chỉ vang vọng câu hỏi của cô ta, nhức nhối và không thể trốn chạy. Một nhà tâm lý yêu chồng bệnh nhân. Cô ta đúng. Tôi không dám.