[TEASER SEO]: Tôi nhận được email từ một phóng viên điều tra muốn hợp tác. Đây là cơ hội cuối hay cái bẫy tinh vi thứ ba? Anh ta tiết lộ một sự thật kinh hoàng: tôi không phải là nạn nhân duy nhất.
Tôi ngồi đó cho đến khi màn hình máy tính tự tắt, để lại căn phòng trong bóng tối dày đặc. Ý nghĩ đầu hàng bám riết, như một thứ axit ăn mòn từng chút ý chí còn sót lại. Nhưng rồi, một tiếng cười khô khốc bật ra từ cổ họng tôi. Chết thì chết, nhưng chết mà còn tin mình là kẻ ngây thơ duy nhất bị lừa thì còn ngu hơn.
Tôi bật máy tính xách tay dự phòng, mở email. Hộp thư chính ngập tràn những tin nhắn hủy lịch hẹn, câu hỏi dò xét, và vài lời an ủi vô thưởng vô phạt. Tôi lướt xuống, mắt dừng lại ở một địa chỉ lạ: reporter.investigate.2024@tutanota.com. Tiêu đề: “Về tập đoàn Dương Thịnh và những câu chuyện chưa kể”.
Ngón tay tôi nhấp chuột, giọng đọc thầm từng chữ trong đầu.
“Kính gửi cô Linh,
Tôi là một phóng viên tự do, hiện đang theo dõi các hoạt động của tập đoàn Dương Thịnh cùng lãnh đạo Hiếu. Qua một số nguồn tin, tôi biết cô đang gặp rắc rối không đáng có liên quan đến họ. Tôi có một số tài liệu và tin tức có thể giúp ích cho cô, đồng thời cũng cần thông tin từ phía cô để hoàn thiện bài điều tra. Cô có muốn hợp tác cùng nhau không? Đây là cơ hội để cả hai bên có được thứ mình cần.
Vui lòng phản hồi qua email này. Chúng ta có thể gặp mặt ở một nơi công cộng, an toàn.
Trân trọng,
L.”
Một phóng viên điều tra. Đúng lúc quá. Đúng lúc đến mức… ngửi thấy mùi bẫy từ đây. Là vợ hắn gửi tới? Hay chính Hiếu muốn dò xem tôi còn gì trong tay? Cái email dùng dịch vụ mã hóa Tutanota, giọng văn chuyên nghiệp, không đe dọa, không dụ dỗ – nó tinh vi hơn cái tin nhắn “ĐỪNG THỬ NỮA” nhiều.
Tôi nhắm mắt lại, hít một hơi. Mùi bụi từ máy tính cũ bốc lên. Tôi nghĩ đến căn phòng khám đóng cửa, đến giọng mẹ khóc trên điện thoại, đến dòng chữ đỏ trên màn hình. Tôi còn gì để mất nữa đâu? Danh tiếng? Nó đang cháy rụi. Nghề nghiệp? Đang treo lơ lửng. Bằng chứng? Chỉ còn là đống dữ liệu bị khóa chặt.
Tôi gõ phím trả lời, ngắn gọn: “Tôi đồng ý gặp. 3 giờ chiều mai, quán The Corner ở đường Lê Duẩn. Tôi mặc áo sơ mi trắng, ngồi khuực gần cửa sổ lớn.”
Quán The Corner đông đúc vào giờ đó, toàn dân văn phòng. Và quan trọng nhất, nó có lối thoát hiểm rõ ràng, cùng ba camera an ninh lộ liễu.
***
Người đàn ông xuất hiện đúng ba giờ mười lăm, trễ một cách có chủ ý. Anh ta khoảng bốn mươi, ăn mặc giản dị với áo phông xám và quần jeans, đeo một chiếc máy ảnh cũ quàng vai. Anh ta không giống phóng viên hình ảnh, càng không giống phóng viên điều tra tài chính. Anh ta giống một giáo viên dạy sử đi lạc vào quán cà phê.
“Cô Linh?” Anh ta hỏi, giọng trầm và khá mệt mỏi.
Tôi gật đầu, không mời ngồi. Anh ta tự kéo ghế, đặt chiếc balo xuống sàn một cách cẩn thận. “Cảm ơn cô đã tin tưởng. Tôi là Lâm. Chỉ là Lâm thôi.”
“Ông có gì cho tôi?” Tôi cắt ngang, không rào đón. “Và ông muốn gì từ tôi?”
Lâm nhìn tôi một lúc, ánh mắt dò xét nhưng không hằn học. “Trực tiếp thế. Được.” Anh ta rút từ balo ra một chiếc tablet cũ, mở lên, lướt vài lần rồi đẩy nhẹ về phía tôi. Trên màn hình là một danh sách ngắn, gồm tên, năm sinh, và vài dòng ghi chú ngắn. Tôi đọc lướt. Tên tôi nằm ở cuối cùng.
“Đây là gì?”
“Những người phụ nữ,” Lâm nói, giọng thấp xuống. “Những người từng có… quan hệ, hoặc bị cho là có quan hệ với Hiếu trong vòng năm năm trở lại đây. Và đặc biệt, những người sau đó gặp rắc rối.”
Tim tôi thót lại, nhưng tôi không để lộ. Tôi nhìn kỹ hơn. Trên tên tôi, có dòng chú thích: “Nhà tâm lý. Phòng khám bị đình chỉ. Đang bị bôi nhọ trên mạng.” Trên những cái tên khác: “Nhân viên cũ – mất việc sau khi từ chối quan hệ.” “Đối tác kinh doanh – công ty phá sản sau khi hủy hợp đồng với Dương Thịnh.” Và một cái tên khiến mắt tôi dừng lại lâu hơn: “Trợ lý hành chính – bị tai nạn giao thông, tàn phế, năm 2022.”
“Tai nạn?” Tôi thốt lên, giọng khẽ run.
Lâm gật đầu, ánh mắt tối sầm. “Chính thức là tai nạn. Xe mất phanh. Nhưng người thân cô ấy tố cáo có dấu hiệu bị can thiệp trước đó. Vụ án đóng lại vì thiếu bằng chứng.” Anh ta chỉ tay lên màn hình. “Nhưng cô thấy điểm chung không? Tất cả đều xảy ra sau khi họ… từ chối, hoặc có mâu thuẫn, với Hiếu. Và đặc biệt hơn,” anh ta ngừng lại, nhìn thẳng vào mắt tôi, “sau khi họ tiếp xúc, hoặc bị cho là đe dọa, đến gia đình ông ta. Cụ thể là người vợ, bà Vân.”
Không khí xung quanh như đặc quánh lại. Tiếng máy xay cà phê, tiếng cười nói của khách, tất cả bỗng trở nên xa xăm.
“Ông đang nói gì?” Tôi hỏi, giọng gần như thì thào.
Lâm cúi người về phía trước, khoảng cách giữa hai chúng tôi thu hẹp lại. “Tôi nói rằng, cô Linh, cô không phải là mục tiêu đầu tiên của chị Vân. Trước cô, theo thông tin tôi thu thập được, ít nhất đã có ba người phụ nữ khác.” Anh ta lật sang một trang ảnh khác. Đó là một bức ảnh chụp lén, hơi mờ, chụp một phụ nữ trẻ đang bước vào một tòa nhà văn phòng. “Người này, Thu Hà, từng là thực tập sinh tại Dương Thịnh. Cô ta bị đuổi việc vì ‘thiếu năng lực’, sau khi có tin đồn vô căn cứ về việc cô ta quấy rối sếp. Gia đình cô ta nhận được một khoản tiền mặt ‘bồi thường’ nặc danh, kèm lời cảnh báo im lặng.”
Anh ta lật tiếp. Một phụ nữ khác, lớn tuổi hơn, khuôn mặt đầy vẻ mệt mỏi. “Người này, chị Lan, chủ một tiệm hoa nhỏ cung cấp cho Dương Thịnh. Hợp đồng bị cắt đột ngột. Sau đó, tiệm của chị liên tục bị thanh tra phòng cháy, vệ sinh an toàn thực phẩm… dù chị chỉ bán hoa. Chị phải đóng cửa. Chồng chị, một tài xế, cũng bị mất việc làm thuê ở một công ty con của Dương Thịnh.”
Tôi nhìn chằm chằm vào những khuôn mặt trên màn hình. Họ không giống tôi. Họ không phải là “bản sao” của ai cả. Nhưng họ đều có chung một kết cục: sụp đổ.
“Và người thứ ba,” Lâm nói, giọng trầm khàn hơn, “là một nữ doanh nhân trẻ, khởi nghiệp trong lĩnh vực công nghệ. Cô ấy từng hợp tác ngắn hạn với Dương Thịnh. Rồi đột nhiên, công ty non trẻ của cô ấy bị dính scandal rò rỉ dữ liệu khách hàng, bị báo chí đả kích dữ dội. Nhà đầu tư rút lui. Cô ấy biến mất. Tôi tìm được tin cô ấy đang sống ở một tỉnh xa, làm công nhân may.”
Anh ta ngước lên nhìn tôi. “Cô thấy không? Mô thức giống hệt. Một người phụ nữ xuất hiện, dù thật hay giả, làm lung lay cái gia đình hoàn hảo bà ta đã dày công xây dựng. Và bà ta sẽ dùng mọi cách, từ thủ đoạn hành chính, kinh tế, đến hủy hoại danh dự, để dọn dẹp. Sạch sẽ. Bà ta không giết người, ít nhất là không trực tiếp. Bà ta chỉ… khiến cuộc sống của họ không còn đáng sống nữa.”
Tôi ngồi lặng đi. Những mảnh ghép rời rạc bỗng đập vào nhau thành một bức tranh ghê rợn. Cái nhìn đau khổ, giọt nước mắt tổn thương của chị Vân trong phòng trị liệu. Lời xin lỗi đầy nước mắt khi bà ta đến phòng khám đóng cửa. Cái USB đưa cho tôi. Tất cả chỉ là một vở kịch được dàn dựng tỉ mỉ. Tôi không phải là nhân vật chính trong bi kịch tình yêu của Hiếu. Tôi chỉ là một con tốt, một mục tiêu cần loại bỏ, trong cuộc chiến điên cuồng gìn giữ “gia đình” của bà ta.
“Tại sao?” Tôi hỏi, giọng khô khốc. “Tại sao bà ta làm thế? Nếu ghét chồng ngoại tình, sao không đối đầu thẳng với hắn?”
Lâm thở dài, xoay chiếc tách cà phê chưa đụng đến trên bàn. “Theo những gì tôi tìm hiểu về gia đình họ, chị Vân xuất thân từ một gia đình có thế lực cũ, nhưng đã suy yếu. Hôn nhân với Hiếu là một sự gắn kết quyền lực và tài chính. Bà ta không giữ được chồng, nhưng phải giữ được danh phận, địa vị, và đặc biệt là cổ phần, quyền lợi kinh tế của mình trong tập đoàn. Mỗi scandal ngoại tình, nếu bị phơi bày, đều là một cái cớ để Hiếu có thể ly hôn, tước bớt quyền lợi của bà trong các thương vụ. Vậy nên, thay vì đối đầu với chồng – một đối thủ quá mạnh – bà ta chọn cách tiêu diệt những người phụ nữ kia. Dọn dẹp ‘cái cớ’ một cách triệt để. Khi không còn ‘kẻ thứ ba’ nào dám lên tiếng, thì câu chuyện ngoại tình mãi mãi chỉ là tin đồn. Và bà ta, mãi mãi là người vợ đáng thương, chịu đựng, xứng đáng được chia phần.”
Sự tàn nhẫn của logic đó khiến tôi thở không nổi. Tôi là một nhà tâm lý, tôi đã từng nghĩ mình hiểu về sự ích kỷ, về lòng ghen tuông. Nhưng thứ tôi đang đối mặt đây không phải là cảm xúc. Đó là một chiến lược. Một kế hoạch dài hơi, lạnh lùng, với những nạn nhân được tính toán kỹ lưỡng.
“Ông cho tôi xem những thứ này để làm gì?” Tôi nhìn Lâm. “Ông muốn tôi làm nhân chứng cho bài điều tra của ông?”
“Một phần,” Lâm gật đầu. “Nhưng quan trọng hơn, tôi nghĩ chúng ta có thể giúp nhau. Tôi có manh mối, có một số tài liệu gốc về các vụ việc cũ, nhưng chúng chưa đủ sức nặng. Những người phụ nữ kia, họ quá sợ hãi để lên tiếng. Cô thì khác. Cô đã bị đẩy đến đường cùng. Và cô có chuyên môn, có khả năng phân tích và trình bày vấn đề một cách thuyết phục. Hơn nữa,” anh ta ngừng một chút, “cô là nạn nhân mới nhất. Vụ việc còn nóng. Dấu vết còn rõ.”
“Tôi không còn bằng chứng cụ thể,” tôi nói, giọng đầy chua chát. “File ghi âm bị khóa. USB thì… ông biết rồi đấy.”
“Bằng chứng không phải lúc nào cũng là file hay USB,” Lâm nói, ánh mắt sắc lại. “Bằng chứng có thể là một câu chuyện được kết nối lại. Là sự trùng lặp đến đáng sợ của các mô thức. Là lời khai của nhiều người, cùng chỉ về một thủ phạm. Nếu chúng ta tìm được ít nhất một trong số những người phụ nữ kia đồng ý đứng ra, cùng với câu chuyện của cô, chúng ta sẽ có một bức tranh toàn cảnh không thể chối cãi.”
Anh ta nhìn tôi, như đang cân nhắc. “Tôi đã liên lạc được với chị Lan, chủ tiệm hoa. Cuộc sống của chị ấy rất khó khăn. Nhưng trong một lần nói chuyện, tôi cảm nhận được… chị ấy vẫn còn nỗi uất ức. Rất lớn. Nếu cô đồng ý, tôi có thể sắp xếp để cô gặp chị ấy. Hai người phụ nữ cùng cảnh ngộ, có lẽ sẽ tìm được tiếng nói chung.”
Gặp một nạn nhân khác. Nhìn thẳng vào hậu quả thực sự của thứ tôi đang đối đầu. Một phần trong tôi thấy sợ. Sợ phải đối diện với sự tàn phá mà chị Vân có thể gây ra. Nhưng một phần khác, một phần đã chai sạn vì những ngày tháng bị dồn ép, lại thấy một tia lửa nhỏ bùng lên. Đây không còn là chuyện tình yêu hay sự phản bội nữa. Đây là chuyện của một kẻ dùng quyền lực để nghiền nát người khác, một cách có hệ thống.
“Được,” tôi nói, giọng bình thản trở lại, thứ bình thản của một người đã hết đường lui. “Tôi gặp chị ấy. Ông sắp xếp đi.”
Lâm gật đầu, một nụ cười nhẹ, mệt mỏi thoáng qua trên khuôn mặt. “Tôi sẽ liên lạc. Cẩn thận, cô Linh. Từ giờ trở đi, đừng tin bất cứ điều gì dễ dàng. Và nhớ, chúng ta chưa từng gặp nhau ở đây.”
Anh ta đứng dậy, vác balo lên, lặng lẽ hòa vào dòng người ra vào quán. Tôi ngồi lại, tay vẫn đặt trên chiếc tablet mà anh ta đã cố ý để quên. Trên màn hình, những khuôn mặt của những người phụ nữ xa lạ nhìn tôi. Họ là quá khứ. Còn tôi, có lẽ, là hiện tại đang chuyển mình.
Tôi nhấc chiếc tablet lên, cất vào túi. Bẫy thứ ba ư? Có thể. Nhưng nếu đây là bẫy, thì ít nhất, tôi đã biết mình đang nhảy vào cái gì. Và lần này, tôi sẽ không nhảy một mình.