[TEASER SEO]: Hội đồng quản trị triệu tập khẩn cấp. Tôi trình bày toàn bộ bằng chứng vạch trần âm mưu thao túng của vợ tổng giám đốc. Bà ta gào lên: “Cô là kẻ phá hoại!” Nhưng chủ tịch đã đưa ra phán quyết khiến tất cả sững sờ.
Cuộc họp được triệu tập vào lúc chín giờ sáng thứ Hai, qua nền tảng hội nghị trực tuyến mà tập đoàn thường dùng cho các phiên họp khẩn cấp xuyên lục địa. Lâm đã gửi cho tôi đường link và mật khẩu riêng, kèm một dòng nhắn ngắn: “Họ đã đọc. Và họ muốn nghe trực tiếp từ cô.”
Tôi ngồi trước webcam trong phòng làm việc tại nhà, căn phòng tôi vẫn dùng để tư vấn trực tuyến cho bệnh nhân. Hôm nay, nó trở thành phòng xử án. Trên màn hình chia làm nhiều ô, tôi nhìn thấy những gương mặt lạnh lùng, trang phục chỉn chu. Ông chủ tịch hội đồng quản trị, một người đàn ông tóc bạc với cặp kính gọng kim loại, ngồi ở vị trí trung tâm. Vài ông khác tôi nhận ra qua ảnh báo chí, là những thành viên độc lập có tiếng nói. Và ở hai ông riêng biệt, được kết nối từ những địa điểm khác nhau, là anh và chị Vân.
Anh mặc vest đen, khuôn mặt căng thẳng nhưng vẫn cố giữ vẻ bình thản. Còn chị Vân, ngồi trong một căn phòng sang trọng có lò sưởi phía sau, mặt mày tái nhợt dưới lớp phấn, đôi mắt đỏ ngầu như thể vừa khóc hoặc vừa thức trắng.
“Chúng tôi đã nhận được bộ tài liệu rất… chi tiết,” ông chủ tịch lên tiếng, giọng trầm và không chút cảm xúc. “Cô Linh, với tư cách là người tổng hợp và gửi những thông tin này, cô có muốn trình bày gì thêm không?”
Tôi hít một hơi thật sâu, âm thanh đó có lẽ bị micro bắt vào. “Thưa các vị, tôi là nhà tâm lý, nguyên là chủ phòng khám tư nhân. Những gì tôi sắp nói không xuất phát từ sự cay cú hay ý định trả thù cá nhân, mà từ những bằng chứng tôi và phóng viên Lâm thu thập được, cùng với lời khai của các nạn nhân khác.”
Tôi bắt đầu. Từ mối quan hệ bí mật của chúng tôi, từ bức ảnh định mệnh, từ việc phòng khám tôi bị đình chỉ một cách khó hiểu ngay sau khi tôi chấm dứt quan hệ. Tôi đưa ra bản sao kê chuyển tiền từ tài khoản của chị Vân cho trợ lý cũ của anh, người đã tố cáo phòng khám tôi. Tôi chiếu lên màn hình chung những tin nhắn in ra từ chị Hương, một nạn nhân trước đó, trong đó chị Vân viết rõ: “Im lặng, hoặc chồng cô sẽ mất việc tại chi nhánh của chúng tôi.”
Giọng tôi đều đều, rõ ràng, như đang trình bày một ca bệnh án phức tạp. Tôi nói về chị Lan, người phụ nữ thứ hai, với bản tường trình có chữ ký xác nhận việc bị theo dõi và đe dọa. Tôi đề cập đến hai trường hợp cũ hơn mà Lâm đã điều tra, mô thức y hệt: phát hiện, đe dọa điểm yếu, dàn xếp bằng tiền hoặc ảnh hưởng, buộc im lặng.
“Điểm chung,” tôi nói, nhìn thẳng vào ông chủ tịch, dù tim tôi đập mạnh đến mức tôi cảm thấy hơi thở ngắn lại, “là tất cả đều sử dụng mạng lưới quan hệ, nhân viên, hoặc danh nghĩa của tập đoàn này để thực hiện. Việc dùng trợ lý tổng giám đốc để báo cáo sai phạm, việc dùng ảnh hưởng với đối tác để gây sức ép lên chồng của nạn nhân… đó không còn là hành vi cá nhân đơn thuần. Đó là lạm dụng tài sản và danh tiếng tập đoàn cho mục đích riêng, gây tổn hại nghiêm trọng đến uy tín của công ty.”
Suốt quá trình tôi nói, anh ngồi im, mắt nhìn xuống bàn, hai bàn tay nắm chặt trước mặt. Chị Vân thì thở gấp, khuôn mặt biến sắc.
“Cô ta nói dối!” Chị Vân đột ngột gào lên, giọng the thé xé toạc không khí trang nghiêm của cuộc họp. Bà chỉ tay về phía camera của tôi, móng tay đỏ chót loang lổ trong hình. “Tất cả đều là bịa đặt! Cô ta là kẻ thứ ba, cô ta phá hoại gia đình tôi, không được chấp nhận nên giờ quay ra hãm hại chúng tôi! Cô là kẻ phá hoại!”
Sự im lặng sau tiếng gào đó còn đáng sợ hơn. Tất cả các ông trong hội đồng đều im lặng, nhìn bà ta với ánh mắt khó hiểu, một số thể hiện sự khó chịu rõ rệt.
Ông chủ tịch chậm rãi đẩy cặp kính lên sống mũi. Ông không nhìn chị Vân, mà nhìn thẳng vào anh.
“Anh Hiếu,” giọng ông lạnh như băng, “với tư cách tổng giám đốc, anh có lời giải thích nào về những việc này không? Về việc nhân viên của công ty bị sử dụng cho mục đích cá nhân như vậy?”
Anh ngẩng mặt lên. Đôi mắt anh đỏ hoe, nhìn xuyên qua màn hình, có lẽ là nhìn tôi, nhưng tôi không chắc. Giọng anh khàn đặc, vỡ vụn.
“Tôi… tôi không biết hết những chuyện này. Tôi biết về mối quan hệ của tôi và cô Linh. Và tôi biết… biết về sự giống nhau.” Anh nuốt nước bọt, cổ họng động đậy. “Nhưng những việc theo dõi, đe dọa, dùng ảnh hưởng… tôi thề là tôi không hay biết. Tôi chỉ biết phòng khám của cô ấy bị đình chỉ, tôi có nghi ngờ nhưng… tôi không dám hỏi sâu.”
“Anh không dám, hay anh cố tình không muốn biết?” Một thành viên khác, một phụ nữ trung niên với vẻ mặt nghiêm nghị, lên tiếng. “Việc vợ anh lạm dụng vị thế của anh, của công ty, để trừng phạt những người phụ nữ mà anh có quan hệ ngoài luồng – điều đó làm tổn hại nghiêm trọng đến nguyên tắc quản trị và đạo đức kinh doanh của tập đoàn.”
“Còn bà,” ông chủ tịch quay sang ông hình của chị Vân, ánh mắt ông sắc lẹm, “bà có lời giải thích nào cho những chuyển khoản, những tin nhắn đe dọa này không? Hay bà cho rằng tất cả đều là ngụy tạo?”
Chị Vân run rẩy, nước mắt chảy dài nhưng không còn vẻ đáng thương, chỉ thấy hoảng loạn và giận dữ. “Tôi… tôi làm vậy là để bảo vệ gia đình tôi! Những người phụ nữ đó, họ đến phá hoại, họ muốn chiếm đoạt chồng tôi, tài sản của chúng tôi! Tôi phải làm gì? Tôi chỉ muốn họ biến đi!”
“Bằng cách hủy hoại sự nghiệp, đe dọa gia đình, và bôi nhọ danh dự của họ?” Ông chủ tịch cắt ngang, giọng vẫn bình thản nhưng mỗi từ như một nhát dao. “Bà không phải là nạn nhân trong câu chuyện này, thưa bà. Bà là thủ phạm của một chuỗi hành vi có hệ thống nhằm thao túng và hủy hoại người khác. Và bà đã dùng danh nghĩa, quan hệ, thậm chí có thể là cả nguồn lực của tập đoàn này để thực hiện điều đó.”
Lời nói của ông chậm rãi, nặng trịch, rơi xuống như những bản án.
“Điều này không chỉ là scandal cá nhân. Đây là sự vi phạm nghiêm trọng vào quy tắc đạo đức kinh doanh, làm xói mòn niềm tin nội bộ và có nguy cơ gây tổn hại khôn lường đến danh tiếng tập đoàn nếu bị phơi bày.”
Chị Vân há hốc mồm, nhưng không phát ra được âm thanh nào nữa. Bà ta chỉ có thể nhìn chằm chằm, toàn thân co rúm lại.
Ông chủ tịch nhìn quanh các thành viên khác, gật đầu nhẹ như đã có sự thống nhất từ trước. Ông quay lại phía camera, ánh mắt dừng lại ở tôi một giây, lạnh lùng và đánh giá, rồi chuyển sang anh.
“Trên cơ sở những bằng chứng được cung cấp và phần trình bày hôm nay, hội đồng quản trị tạm thời đưa ra quyết định sau: Ông Hiếu, anh bị tạm đình chỉ chức vụ tổng giám đốc, chờ kết quả điều tra nội bộ đầy đủ về mức độ liên quan và trách nhiệm quản lý của anh trong vụ việc này.”
Anh khẽ rùng mình, hai vai sụp xuống.
“Về phía chị Vân,” giọng ông trở nên càng lạnh hơn, “hội đồng sẽ ủy quyền cho ban pháp chế của tập đoàn phối hợp với cơ quan điều tra để xem xét khởi kiện dân sự và hình sự về các hành vi vu khống, xâm phạm đời tư, đe dọa và lạm dụng ảnh hưởng. Tập đoàn sẽ công khai tách bạch, khẳng định những hành vi này là cá nhân, và sẽ hợp tác đầy đủ với cơ quan chức năng.”
Ông dừng lại, hướng về phía tôi lần cuối.
“Cô Linh, tập đoàn ghi nhận thiệt hại của cô. Chúng tôi sẽ có bộ phận liên hệ với cô về vấn đề bồi thường danh dự và thiệt hại nghề nghiệp, nếu cô đồng ý. Cuộc họp đến đây tạm kết thúc.”
Màn hình tối dần từng ô một. Ông của chị Vân tắt đột ngột, như thể bà ta đã đập nút thoát. Anh vẫn ngồi đó, trong cái khung hình nhỏ bé, nhìn về phía trước vô hồn, trước khi hình ảnh biến mất.
Chỉ còn lại tôi, ngồi trước màn hình máy tính đã chuyển về màn hình chính. Căn phòng yên lặng đến lạ thường. Không có cảm giác chiến thắng, không có sự sảng khoái. Chỉ có một sự mệt mỏi rã rời, sâu thẳm, len vào từng khớp xương.
Họ đã ngã. Bức tường thành ấy cuối cùng cũng đã nứt vỡ.
Nhưng tôi biết, trận chiến thực sự để gượng dậy từ đống đổ nát của chính mình, giờ mới thực sự bắt đầu.