[TEASER SEO]: Tổng giám đốc bị cách chức, vợ hắn đối mặt với án tù. Nhưng anh ta tìm đến tôi, nói những lời xin lỗi cuối cùng. Sự thật phũ phàng tôi ném lại khiến hắn sụp đổ hoàn toàn.
Hai tuần trôi qua trong một sự yên tĩnh kỳ lạ.
Tập đoàn công bố thông cáo ngắn gọn về việc tạm đình chỉ anh Hiếu và khởi kiện chị Vân. Báo chí xôn xao một dạo rồi chuyển sang scandal khác. Phòng khám của tôi nhận được đề nghị bồi thường từ bộ phận pháp chế của họ – một khoản tiền đủ để trang trải mọi thiệt hại và duy trì hoạt động thêm một năm không cần bệnh nhân. Tôi chưa trả lời.
Tôi đang ngồi sắp xếp lại hồ sơ cũ, những thứ bị xáo trộn sau đợt thanh tra, thì chuông cửa vang lên. Không phải tiếng chuông điện tử của phòng khám, mà là tiếng gõ cửa gỗ nặng nề, chậm rãi, từ cửa chính tòa nhà.
Tim tôi thót lại. Bệnh nhân mới đều hẹn trước. Bạn bè thì gọi điện.
Tôi bước xuống cầu thang, mở cửa.
Anh đứng đó.
Áo sơ mi trắng nhàu, quần âu cũ, không cặp da. Khuôn mặt anh hốc hác, quầng thâm sâu dưới mắt, để râu vài ngày chưa cạo. Anh nhìn tôi, ánh mắt mệt mỏi, không còn vẻ uy quyền hay tự tin, chỉ còn một sự trống rỗng mòn mỏi.
“Cho anh vào được không?” Giọng anh khàn đặc.
Tôi không nói gì, quay người đi lên. Tiếng bước chân anh nặng nề theo sau.
Vào phòng khám, anh đứng giữa phòng, nhìn quanh như lần đầu đến. Ánh mắt dừng lại ở chiếc ghế bành quen thuộc – nơi vợ anh từng ngồi khóc, nơi anh từng ngồi chờ tôi sau giờ làm.
“Anh đến để làm gì?” Tôi hỏi, giọng bình thản hơn cả tôi tưởng. “Để xác nhận xem tôi đã nhận tiền bồi thường chưa?”
Anh lắc đầu, hai tay cứng đờ buông thõng. “Anh đến để nói lời xin lỗi. Có lẽ là lần cuối.”
“Anh đã xin lỗi rồi. Trong cuộc họp.”
“Đó là xin lỗi trước hội đồng quản trị. Còn lời này,” anh ngước mắt nhìn tôi, giọng nặng trĩu, “là xin lỗi em. Chỉ riêng em thôi.”
Tôi im lặng, dựa vào mép bàn làm việc, khoanh tay trước ngực. Một tư thế phòng thủ. Anh nhận ra điều đó, khóe môi anh nhếch lên một nụ cười chua chát.
“Anh sai. Sai từ đầu. Sai khi tìm em chỉ vì em giống cô ấy ngày trước. Sai khi nghĩ mình có thể kiểm soát được mọi thứ, kể cả cảm xúc.” Anh hít một hơi sâu, như lấy hết can đảm. “Nhưng Linh à, những tháng cuối cùng, khi mọi thứ bắt đầu đổ vỡ… tình cảm anh dành cho em là thật. Không phải vì em giống ai nữa. Chính vì em khác biệt, vì em cứng cỏi, vì em đã đứng lên chống lại cả anh lẫn cô ấy. Tình cảm đó là thật.”
Lời nói của anh chậm rãi, chân thành, đầy vẻ ăn năn. Đây không phải là giọng điệu của một tổng giám đốc đang thao túng. Đây là giọng của một người đàn ông đã mất hết, đang cố níu lấy thứ cuối cùng anh cho là có ý nghĩa.
Và trong một góc rất nhỏ, rất yếu đuối, trái tim tôi thấy một tia rung động. Một sự thương hại. Một câu hỏi: “Nếu như…?”
Nhưng rồi tôi nhìn vào mắt anh. Tôi nhìn sâu vào đó, qua lớp mệt mỏi, qua lớp hối lỗi, và tôi thấy thứ ánh sáng cuối cùng anh đang cố gắng thắp lên. Nó không dành cho tôi. Nó dành cho hình bóng của một cô gái trong tấm ảnh cũ, dành cho quá khứ anh đánh mất, dành cho sự cứu rỗi bản thân khỏi cảm giác trống rỗng sau khi tất cả đã sụp đổ.
Tôi thở ra nhẹ nhàng, buông hai tay xuống.
“Không, anh Hiếu ạ.” Tôi nói, giọng nhẹ nhàng nhưng rõ ràng từng chữ. “Đó không phải là tình cảm thật dành cho tôi.”
Anh ngẩng mặt lên, mắt mở to.
“Đó chỉ là tình cảm của anh dành cho một bản sao. Một bản sao mà anh nghĩ đã hoàn hảo hơn nguyên bản, vì bản sao này không làm anh thất vọng, không già đi, không có những đòi hỏi và vết nứt của một cuộc hôn nhân thực tế.” Tôi từ từ lắc đầu. “Anh yêu hình ảnh anh tạo ra về tôi. Một hình ảnh pha trộn giữa ký ức về cô ấy thời trẻ và sự thuận tiện tôi mang lại. Khi tôi không còn là bản sao ngoan ngoãn nữa, khi tôi trở thành một người phụ nữ thực sự với ý chí, với sự phản kháng của riêng mình, anh đã dùng mọi cách để kéo tôi về vị trí cũ – hoặc là hủy diệt tôi.”
Tôi nhìn thẳng vào mắt anh đang dần mất đi tia hy vọng.
“Tôi không phải cô ấy. Tôi sẽ không bao giờ là cô ấy. Và tôi cũng không muốn là người thay thế cho bất kỳ ai.” Tôi dừng lại, cảm thấy một sự nhẹ nhõm kỳ lạ, như thể một gánh nặng cuối cùng đã được đặt xuống. “Lời xin lỗi của anh, tôi nhận. Nhưng xin đừng gắn nó với một tình cảm ‘thật’ nào đó nữa. Nó chỉ làm mọi thứ rối thêm.”
Anh đứng im như tượng. Mọi sức sống, mọi sự chống chế cuối cùng dường như rút cạn khỏi người anh. Da mặt anh tái đi, không phải vì giận dữ, mà vì sự thật tôi vừa nói ra đập thẳng vào mặt anh, phá vỡ câu chuyện cứu rỗi cuối cùng anh tự dựng lên.
“Vậy…” Giọng anh khẽ khàng, gần như thì thầm. “Vậy là không có gì… thật sao?”
“Có chứ.” Tôi nói. “Nỗi đau của tôi là thật. Những tổn thất tôi phải gánh chịu là thật. Và bài học tôi học được…” Tôi nhìn anh lần cuối, “cũng là thật. Hãy để mọi thứ kết thúc ở đây, anh Hiếu.”
Tôi bước về phía cửa, mở ra. Ánh sáng hành lang tràn vào.
Anh vẫn đứng đó, không nhúc nhích. Nhưng tôi không quay lại nhìn nữa.
Tôi bước ra ngoài, đóng cửa phòng khám lại, để anh ở lại với những mảnh vỡ của chính câu chuyện mình. Tiếng bước chân tôi vang trên cầu thang, đều đặn, chắc chắn. Lần đầu tiên sau nhiều tháng, tôi bước đi mà không cảm thấy bóng hình của ai đó đè nặng sau lưng.
Tôi không phải bản sao của bất kỳ ai. Tôi là tôi. Và từ đống đổ nát này, chỉ có mình tôi mới có thể xây dựng lại.