Chương 5: Bẫy tình cảm

[TEASER SEO]: Vợ tổng giám đốc bất ngờ xuất hiện trước phòng khám đóng cửa, khóc lóc xin lỗi và đưa tôi một chiếc USB chứa bằng chứng chồng cô thao túng hợp đồng. Đây là cơ hội trả đũa hay một cái bẫy được giăng sẵn? Ba ngày sau cuộc gọi của anh Tuấn, tôi vẫn đến phòng khám mỗi sáng dù cửa vẫn đóng im lìm. Tôi ngồi đó, giữa những chiếc ghế trống và ánh sáng xám xịt xuyên qua rèm cửa, cố gắng sắp xếp lại mọi mảnh ghép. Sự phẫn nộ ban đầu đã lắng xuống, nhường chỗ cho một sự tỉnh táo lạnh lùng, thứ tỉnh táo chỉ có được khi bạn biết mình đang đứng giữa một trận chiến mà ranh giới giữa bạn và thù đã bị xóa nhòa. Tiếng chuông cửa vang lên lúc chín giờ sáng, đột ngột đến mức tôi giật mình. Qua ô kính mờ, tôi nhìn thấy bóng dáng một người phụ nữ. Mái tóc dài, chiếc áo khoác màu be. Chị Vân. Tôi hít một hơi thật sâu, mùi bụi từ những cuốn hồ sơ chưa được dọn dẹp vương trong không khí. Rồi tôi đứng dậy, mở cửa. Cô ấy đứng đó, không trang điểm, đôi mắt sưng húp và đỏ hoe. Trông cô ấy thảm hại hơn bất kỳ buổi trị liệu nào trước đây. “Em… cho chị vào được không?” Giọng chị Vân run rẩy, tay siết chặt chiếc túi xách da. Tôi lùi lại một bước, không nói gì. Cô ấy bước vào, hơi khập khiễng như thể đang mang một gánh nặng vô hình. Cánh cửa đóng lại với tiếng khóa tách một cái. “Chị biết em ghét chị.” Chị Vân quay lại nhìn tôi, nước mắt lập tức trào ra, chảy dài trên hai gò má. “Chị biết mình đã làm điều không thể tha thứ. Nhưng… xin em, hãy nghe chị nói.” Tôi dựa lưng vào bàn làm việc, khoanh tay trước ngực. Cử chỉ phòng thủ. “Chị muốn nói gì?” “Tất cả… tất cả những chuyện vừa rồi.” Cô ấy lau nước mắt bằng mu bàn tay, một cử chỉ trẻ con đến vô vọng. “Việc phòng khám của em bị thanh tra, bị đình chỉ… là do chị. Chỉ là do chị thôi.” Tôi nhíu mày. “Chị thừa nhận?” “Chị ghen.” Hai từ đó được thốt ra như một tiếng nấc. “Chị điên cuồng ghen tuông khi biết anh ấy… anh ấy có em. Chị đã theo dõi, đã tìm hiểu về em, và chị thấy sợ. Em trẻ, em đẹp, em giống… giống chị ngày xưa. Chị cảm thấy mình đang mất tất cả.” Cô ấy ngước mắt nhìn tôi, đôi mắt đẫm nước đầy vẻ van xin. “Chị làm vậy chỉ vì muốn anh ấy chú ý đến chị, muốn anh ấy thấy chị cũng có thể mạnh mẽ. Nhưng chị sai rồi. Sai quá rồi.” Cô ấy bước lại gần hơn, mùi nước hoa dịu nhẹ mà tôi từng quen thuộc trong phòng trị liệu giờ thoang thoảng mùi mồ hôi và sự tuyệt vọng. “Xin em, tha thứ cho chị. Chị sẽ sửa sai. Chị sẽ rút lại đơn khiếu nại, chị sẽ dùng mọi quan hệ để phòng khám của em được mở cửa lại sớm nhất.” Lời nói của cô ấy tuôn ra như suối, mềm mại, đầy ăn năn. Một phần trong tôi, phần nhà tâm lý học, lắng nghe những tín hiệu ấy: ngôn ngữ cơ thể co rúm, giọng nói chân thật đến đau đớn, nước mắt thật. Nhưng phần còn lại, phần con người vừa bị lừa dối và nghiền nát, đang gào thét cảnh báo. “Chỉ vậy thôi sao?” Tôi hỏi, giọng bình thản đến lạnh lùng. “Chị đến đây, khóc lóc, xin lỗi, và hứa sẽ sửa sai. Vậy là xong?” Chị Vân lắc đầu, tay lục trong túi xách. “Không. Không phải vậy.” Cô ấy rút ra một chiếc USB nhỏ màu đen, cầm chặt trong lòng bàn tay. “Đây… là thứ chị muốn đưa cho em. Như một lời xin lỗi thật lòng.” Cô ấy đặt chiếc USB xuống mặt bàn, giữa tôi và cô ấy. Nó nằm đó, một khối nhựa đen bóng lỳ lặng. “Trong này,” giọng chị Vân hạ thấp, trở nện nghiêm túc và rõ ràng hơn, “là toàn bộ bằng chứng về việc anh Hiếu, chồng chị, đã thao túng hợp đồng với nhà thầu phụ cách đây ba năm. Có email nội bộ, bản ghi âm cuộc họp, và cả biên bản điều chỉnh số liệu tài chính. Đủ để… làm lung lay vị trí của anh ấy trong hội đồng quản trị, thậm chí là đối mặt với pháp luật.” Tim tôi thót lại. Không phải đập thình thịch, mà là một cái co thắt nhanh, khô khan, như bị ai bóp nghẹt. “Tại sao?” Tôi hỏi, mắt không rời chiếc USB. “Tại sao chị lại đưa thứ này cho tôi? Đây là chồng chị.” Một nụ cười chua chát, đầy nước mắt, nở trên môi chị Vân. “Vì anh ấy đã đối xử với chị như thế nào, em cũng thấy rồi. Vì anh ấy đã lừa dối em, sử dụng em. Và vì…” cô ấy ngập ngừng, “chị muốn em có thứ để tự vệ. Nếu anh ấy còn tiếp tục gây khó dễ cho em, đây sẽ là vũ khí của em. Một sự đảm bảo.” Cô ấy nhìn thẳng vào mắt tôi. “Chị cho em cơ hội trả đũa. Hoặc ít nhất, là giữ anh ta tránh xa em mãi mãi.” Không gian trong phòng khám đặc quánh lại. Tiếng tích tắc từ chiếc đồng hồ treo tường vang lên chói tai. Tôi nhìn chiếc USB, rồi nhìn lên khuôn mặt đầy nước mắt và vẻ chân thành của chị Vân. Mọi thứ đều có lý. Sự ghen tuông dẫn đến hành động nông nổi. Sự hối hận muốn chuộc lỗi. Và cả sự thù ghét người chồng phản bội, muốn trao vũ khí cho kẻ thù của hắn. Nhưng giọng nói của anh Tuấn vang vọng trong đầu tôi: *“Bà ấy không đơn giản đâu. Bà ấy tính toán từng bước.”* Một người phụ nữ có thể giả vờ trầm cảm suốt nhiều tháng, giả vờ tin tưởng và tâm sự với kẻ tình địch, chỉ để dàn dựng một vở kịch hoàn hảo… liệu những giọt nước mắt này có thật không? Chiếc USB nằm đó, như một trái lựu đạn đã rút chốt. Nếu tôi cầm lên, sử dụng nó, tôi sẽ có cơ hội đánh gục anh Hiếu, kẻ đã hủy hoại công việc và danh dự của tôi. Một cú trả đũa ngọt ngào, xứng đáng. Nhưng nếu đây là bẫy? Nếu đây là bằng chứng giả, hoặc một cách để chị Vân có cớ buộc tội tôi tống tiền, tống tiền hoặc xâm nhập trái phép dữ liệu công ty? Một nhà tâm lý học với bằng chứng nội bộ bí mật của tập đoàn lớn – đó sẽ là án tù chứ không phải sự nghiệp tan vỡ. “Em không tin tôi, phải không?” Chị Vân thì thào, nước mắt lại ứa ra. Cô ấy hiểu. Cô ấy đọc được sự hoài nghi đang giằng xé trong mắt tôi. Tôi từ từ đưa tay ra. Ngón tay tôi chạm vào bề mặt lạnh lẽo của chiếc USB. Cảm giác kim loại lan tỏa. Đây là cơ hội. Hay đây là hố sâu? Tôi nhấc nó lên. Nó nhẹ tênh, nhưng lại nặng trĩu trong lòng bàn tay. Chị Vân thở phào một hơi, như thể vừa trút được gánh nặng. “Mật khẩu giải nén file là ngày sinh của anh ấy, định dạng ddmmyyyy. Em… hãy cẩn thận.” Cô ấy quay người, bước về phía cửa, dáng điệu tiều tụy. Trước khi ra khỏi cửa, cô ấy ngoái lại nhìn tôi lần cuối. “Chị thật lòng xin lỗi, Linh. Và chị cũng thật lòng muốn em có thứ để bảo vệ mình.” Cánh cửa đóng lại. Bóng dáng cô ấy khuất sau ô kính mờ. Tôi đứng một mình, ngón tay siết chặt chiếc USB đến mức đầu ngón tay trắng bệch. Tôi nhìn nó, rồi nhìn về phía chiếc máy tính xách tay đang nằm im trong ngăn kéo khóa. Sự thật nằm trong đó. Và sự hủy diệt của tôi, cũng có thể nằm trong đó. Tôi cần một luật sư. Một người tôi có thể tin tưởng tuyệt đối để phân tích tính pháp lý của thứ trong này, trước khi tôi đưa ra bất kỳ quyết định nào. Và tôi biết mình sẽ gọi cho ai.

Home Trước Sau
Danh sách chương
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...
/
Google Tiếp tục với Google
Đóng
Google Tiếp tục với Google
Đóng