Chương 2: Cuộc đối chất đầu tiên

[TEASER SEO]: Tôi đối mặt với tổng giám đốc, hỏi thẳng về bức ảnh định mệnh. Anh thừa nhận tôi chỉ là bản sao thay thế. Tôi ném câu trả lời vào mặt anh và đưa ra quyết định cuối cùng. Tôi không gọi điện. Tôi đặt lịch hẹn qua trợ lý của anh, danh nghĩa “trao đổi về tình trạng của một bệnh nhân đặc biệt”. Giọng tôi trên điện thoại phẳng lặng đến mức trợ lý không nghi ngờ gì. Chúng tôi gặp nhau tại căn hộ của anh, nơi từng là không gian riêng tư của hai đứa. Mùi nước hoa quen thuộc của anh vẫn còn đó, nhưng hôm nay nó chạm vào mũi tôi như một thứ mùi lạ. Anh mở cửa, vẫn là bộ vest chỉn chu vừa về từ công ty. Nụ cười nhẹ trên môi anh tắt dần khi nhìn thấy biểu cảm của tôi. “Em có chuyện gì vậy?” Anh hỏi, bước vào phòng khách. Tôi không ngồi. Tôi rút tấm ảnh được ép nhựa từ trong túi ra, đặt phịch xuống mặt bàn kính, trượt nó về phía anh. Âm thanh của lớp nhựa va vào kính nghe sắc và khô. “Cái này,” tôi nói, “anh giải thích đi.” Anh nhìn xuống tấm ảnh. Không có vẻ ngạc nhiên. Không có vẻ bối rối. Chỉ có một khoảnh khắc im lặng dài, khi ánh mắt anh dừng lại trên khuôn mặt cô gái trong ảnh, rồi lại nhìn lên tôi. So sánh. Đối chiếu. Rồi anh thở dài, một tiếng thở ra nặng nề như mang theo cả một gánh nặng đã giấu quá lâu. “Đúng,” anh nói, giọng trầm và thẳng thắn đến phũ phàng. “Lúc đầu, tôi tìm em vì em giống cô ấy. Giống đến từng chi tiết.” Từ “lúc đầu” vang lên như một nhát dao. Tôi chờ đợi nó. Nhưng khi nó thực sự được nói ra, nó vẫn cắt một đường rất sâu. “Tôi đã thấy em trong buổi hội thảo,” anh tiếp tục, ngồi xuống ghế sofa, nhưng không mời tôi ngồi. “Tôi đã không tin vào mắt mình. Như thể… thời gian quay ngược lại. Tôi tìm hiểu về em, hỗ trợ em, tạo điều kiện cho em. Tất cả, ban đầu, đều xuất phát từ cái bóng đó.” Tôi hít một hơi, cảm thấy không khí lạnh tràn vào phổi. “Vậy tất cả chỉ là một dự án sưu tầm? Anh đầu tư vào tôi, yêu tôi, chỉ vì tôi trông giống người vợ anh đã đánh mất?” Anh ngẩng mặt lên nhìn tôi, ánh mắt phức tạp. “Nhưng mọi chuyện đã thay đổi. Những tháng ngày bên em, những cuộc trò chuyện, những lúc em cáu giận, lúc em mệt mỏi… đó là em. Không phải cô ấy. Giờ tôi yêu em. Yêu con người thật của em.” Lời nói của anh chảy ra như một bài diễn văn đã được chuẩn bị. Nó nghe có vẻ chân thành. Nó thậm chí khiến trái tim tôi, kẻ phản bội, thắt lại một nhịp. Nhưng tấm ảnh trên bàn vẫn ở đó, một bằng chứng vật chất không thể chối cãi. Tôi cười, một âm thanh ngắn và khô khốc bật ra từ cổ họng. “Anh yêu tôi thật ư? Hay anh yêu cảm giác được sở hữu lại quá khứ? Được nhìn thấy hình bóng người phụ nữ anh từng yêu hiện diện trước mặt, trẻ trung, không vướng bận, không mang theo những vết nứt của cuộc hôn nhân?” Tôi bước lại gần hơn, nhìn thẳng vào mắt anh. “Tôi không phải là cô ấy. Tôi là một người hoàn toàn khác. Nhưng anh đã bao giờ thực sự nhìn thấy tôi chưa? Hay anh chỉ nhìn thấy tấm gương phản chiếu ký ức của anh?” Anh im lặng. Sự im lặng đó kéo dài, nặng trịch, lấp đầy căn phòng. Anh không phản bác. Anh không vội vàng khẳng định lại tình cảm của mình. Anh chỉ ngồi đó, đối diện với lời buộc tội của tôi, và sự thật mà chính anh vừa thừa nhận. Trong im lặng đó, tôi nghe thấy tiếng vỡ của hai năm. Tiếng vỡ của những lần hẹn hò tôi tưởng là lãng mạn, giờ hoá ra là sự tái hiện có chủ đích. Tiếng vỡ của niềm tin tôi đặt vào đôi tay đã dựng nên tôi chỉ như một bức tượng sáp. “Tôi không muốn làm bản sao của ai hết,” tôi nói, giọng tôi bây giờ đã bình tĩnh trở lại, một sự bình tĩnh lạnh giá. “Tôi cũng không muốn là liều thuốc an ủi cho nỗi tiếc nuối của anh về một cuộc hôn nhân đã xuống cấp.” Tôi nhặt tấm ảnh lên, không phải để trả lại cho anh, mà như để khẳng định điều tôi sắp nói. “Chúng ta kết thúc ở đây, anh Hiếu.” Tôi gọi tên anh. Có lẽ là lần cuối cùng. Anh đứng dậy. “Em đừng vội. Chúng ta có thể nói chuyện.” “Không còn gì để nói,” tôi cắt ngang. “Mối quan hệ của chúng ta được xây trên một lời nói dối. Lời nói dối về lý do anh đến bên tôi. Và tôi,” tôi dừng lại một giây, “tôi đã tự dối mình đủ lâu rồi.” Tôi quay lưng lại, bước về phía cửa. Chân tôi bước đi vững vàng, dù bên trong, mọi thứ đang đổ sập thành một đống hoang tàn. “Em!” Giọng anh vang lên đằng sau, lần đầu tiên có chút gì đó như hoảng hốt. “Phòng khám của em… những thứ tôi đã hỗ trợ…” Tôi dừng lại, không ngoảnh mặt lại. “Tôi sẽ trả lại anh mọi thứ. Từng đồng. Từng cơ hội. Tôi không muốn mắc nợ anh bất cứ thứ gì, nhất là khi nó đến từ một sự nhầm lẫn.” Tôi mở cửa. Luồng khí lạnh từ hành lang ùa vào, xóa tan mùi nước hoa quen thuộc. Tôi bước ra, và đóng cánh cửa lại phía sau lưng. Âm thanh khóa click một cái, dứt khoát. Trong thang máy, tôi tựa lưng vào tường, lần đầu tiên để cho hơi thở của mình rối loạn. Tay tôi vẫn cầm chặt tấm ảnh. Những góc cạnh của tấm nhựa ép hằn vào lòng bàn tay, một cảm giác đau nhói, cụ thể. Tôi đã chấm dứt nó. Nhưng tôi biết, đây không phải là hồi kết. Đây mới chỉ là tiếng súng đầu tiên.

Home Trước Sau
Danh sách chương
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...
/
Google Tiếp tục với Google
Đóng
Google Tiếp tục với Google
Đóng