Chương 11: Bằng chứng thứ hai bị hủy

[TEASER SEO]: File ghi âm duy nhất bị mã hóa ransomware. Tin nhắn đe dọa: "Đừng thử nữa." Tôi gọi cho chuyên viên IT và nhận cú sốc: mất ít nhất một tuần để phục hồi, nếu may mắn. Bằng chứng cuối cùng tan biến. Tôi về đến căn hộ lúc nửa đêm, chân tay như không còn sức lực. Không tắt đèn, không cởi giày, tôi ngồi phịch xuống ghế sofa đối diện chiếc máy tính xách tay. Ánh sáng màn hình bật lên, chiếu vào khuôn mặt tôi trong bóng tối. Tất cả hy vọng bây giờ nằm ở file ghi âm duy nhất đó – thứ mà trợ lý cũ của hắn đã liều lĩnh gửi cho tôi. Nó phải còn nguyên. Tôi nhấp đúp vào biểu tượng thư mục lưu trữ. Con trỏ xoay tròn một vòng, rồi dừng lại. Thay vì danh sách file quen thuộc, màn hình hiện lên một nền đen tuyền. Ngay giữa là dòng chữ đỏ, font chữ kiểu máy đánh chữ cũ kỹ: “TẤT CẢ DỮ LIỆU CỦA BẠN ĐÃ BỊ KHÓA.” Phía dưới là một địa chỉ email cùng dòng hướng dẫn bằng tiếng Anh lủng củng: “Gửi 0.5 Bitcoin đến địa chỉ này để nhận key giải mã. Bạn có 72 giờ. Sau đó, mọi thứ sẽ bị xóa vĩnh viễn.” Ransomware. Một cơn choáng váng ập đến, không phải từ sống lưng mà từ hai bên thái dương, siết chặt lấy đầu tôi. Tôi hít một hơi thật sâu, cố gắng giữ bàn tay không run lên khi nhấn tổ hợp phím Ctrl+Alt+Del, rồi thử mở Task Manager. Không được. Mọi nỗ lực truy cập vào ổ cứng đều dẫn đến cái màn hình đen đỏ đó. Tôi vội rút ổ cứng gắn ngoài – nơi tôi đã sao lưu file – và cắm sang chiếc máy tính bảng cũ. Kết quả y hệt. Chúng đã nhiễm sang cả ổ cứng phụ. Điện thoại trên tay tôi rung lên. Một tin nhắn SMS từ một dãy số không tên, toàn số không, trông như số ảo: “ĐỪNG THỬ NỮA.” Ba từ. Ngắn gọn, dứt khoát, và lạnh đến thấu xương. Tôi nhìn đồng hồ: 1 giờ sáng. Không do dự, tôi bấm số của Duy, chuyên viên IT duy nhất tôi quen và còn tin tưởng chút ít. Anh ta từng giúp tôi vài vấn đề nhỏ với hệ thống đặt lịch của phòng khám. Chuông reo năm lần trước khi giọng ngái ngủ của Duy vang lên. “Chị Linh? Giờ này có việc gì thế?” “Duy, khẩn cấp. Máy tính của chị bị ransomware tấn công. Toàn bộ dữ liệu bị khóa, đòi tiền chuộc. Chị có file cực kỳ quan trọng trong đó.” Tôi nói thẳng, giọng căng cứng. “Ransomware?” Giọng Duy bỗng tỉnh táo hẳn. “Chị có mở email lạ nào, hay tải phần mềm gì về không?” “Không. Chắc chắn là không. Chị chỉ về nhà và mở máy lên thôi.” “Thế thì…” Duy im lặng một lát, giọng trầm xuống. “Có thể máy chị đã bị cài mã độc từ trước, chờ lệnh kích hoạt. Hoặc ai đó có quyền truy cập từ xa. Chị có thể mang máy đến đây, em xem thử.” “Không được, Duy. Chị cần file đó ngay. Có cách nào phá khóa không? Cứu lấy dữ liệu?” Đầu dây bên kia là tiếng thở dài nặng nề. “Chị Linh, em nói thật. Loại ransomware bây giờ chúng dùng mã hóa AES-256, khó lắm. Nếu là loại mới, chưa có key giải mã rò rỉ trên mạng, thì gần như vô phương. Em có thể thử một số tool, quét các điểm yếu… nhưng mất thời gian. Mà không chắc thành công.” “Mất bao lâu?” Tôi hỏi, giọng khàn đặc. “Ít nhất… một tuần. Và đó là nếu may mắn, chị ạ. Còn không thì…” Duy ngập ngừng. “Chị nên chuẩn bị tinh thần mất hết dữ liệu. Và đừng, tuyệt đối đừng trả tiền cho chúng. Không có gì đảm bảo chúng sẽ gửi key thật đâu.” Một tuần. Ít nhất một tuần. Trong khi tôi không còn nổi một ngày. Cảm giác tê dại lan từ đầu ngón tay lên cánh tay. Tôi gượng cảm ơn Duy, hẹn sẽ mang máy đến cho anh ta vào sáng mai, rồi cúp máy. Căn phòng im lặng đến mức tôi nghe rõ tiếng thở gấp của chính mình. Tôi nhìn lại màn hình máy tính, dòng chữ đỏ nhức mắt như đang nhảy múa, chế nhạo. File ghi âm. Bằng chứng duy nhất còn lại, thứ cuối cùng tôi có thể dùng để tự vệ, để thương lượng, thậm chí để phản công – tất cả đã bị bóp nghẹt từ trong trứng nước. Ai? Vợ hắn? Chính hắn? Hay một tay sai nào đó mà tôi không hề hay biết? Tin nhắn “ĐỪNG THỬ NỮA” vẫn nằm đó, trên màn hình điện thoại. Nó không đe dọa tính mạng, nhưng nó đe dọa thứ quan trọng hơn: hy vọng. Họ biết tôi đang cố gắng vùng vẫy. Họ biết tôi có cái gì. Và họ dập tắt nó một cách dễ dàng, chính xác, như người ta dập một que diêm. Tôi đặt điện thoại xuống, hai bàn tay úp lên mặt. Da mặt lúc này nóng ran, nhưng bên trong lại rỗng tuếch. Không có cơn lạnh buốt sống lưng, không có trái tim đập thình thịch. Chỉ có một sự thật trần trụi, tàn nhẫn đập vào mặt: tôi đã thua. Thua một cách triệt để. Bằng chứng vật chất cuối cùng đã biến mất. Lời nói của tôi giờ chỉ là lời nói, trước một kẻ có tiền, có thế lực, và một người vợ biết cách dàn dựng những câu chuyện hoàn hảo. Màn hình máy tính vẫn sáng, ánh đỏ phản chiếu lên tường, tạo thành một vệt sáng kỳ quái. Tôi nhìn nó, và lần đầu tiên sau nhiều ngày, một ý nghĩ lặng lẽ len vào: có lẽ… cô ta nói đúng. Cánh cửa địa ngục này, có lẽ thực sự do chính tôi mở ra. Bằng sự ngây thơ, bằng cả tin, và bằng một tình yêu mù quáng dành cho một bóng ma.

Home Trước Sau
Danh sách chương
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...
/
Google Tiếp tục với Google
Đóng
Google Tiếp tục với Google
Đóng