[TEASER SEO]: Trợ lý cũ bí mật liên lạc, gửi file ghi âm vạch trần tổng giám đốc. Nhưng cô ta cảnh báo: “Bà chủ biết tôi liên lạc với cô. Tôi phải đi.” Bằng chứng cuối cùng liệu có kịp cứu vãn tất cả?
Tiếng khóc đã khô cạn từ lúc nào, để lại trên mặt tôi một cảm giác căng cứng khó chịu. Tôi lau vội má, hít một hơi thật sâu, mùi bụi từ kệ sách cũ trong phòng khám đóng cửa vẫn còn đó. Tôi phải đứng dậy. Phải làm gì đó, bất cứ thứ gì, thay vì ngồi đây chờ đợi sự sụp đổ hoàn toàn.
Điện thoại trên đùi rung lên.
Một số lạ. Một dãy số không có trong danh bạ, hiện lên trên màn hình đen xám. Bản năng đầu tiên của tôi là từ chối. Ai đó lại muốn chửi rủa, đe dọa, hay là một phóng viên săn tin rẻ tiền? Nhưng ngón tay tôi lại lơ lửng trên nút từ chối. Cái gì đó, một sự thôi thúc mơ hồ, khiến tôi trượt ngón tay sang phải.
“Alo?” Giọng tôi khàn đặc, vẫn còn dấu vết của nước mắt.
“Chị… chị là bác sĩ Hạnh phải không?” Một giọng nữ trẻ, nhỏ, vội vã và đầy lo âu. Giọng có chút quen, nhưng tôi không thể nhớ ra ngay.
“Tôi đây. Ai thế?”
“Em… em là Mai. Trợ lý cũ của anh Hiếu.” Cô ta nói thật nhanh, như sợ bị ngắt lời. “Em đã gọi cho chị một lần, về chuyện… bà chủ.”
Ký ức ùa về. Giọng nói qua điện thoại từ hôm phòng khám bị đình chỉ. *“Tôi làm theo lệnh của… vợ ông ấy. Bà ấy biết tất cả từ lâu.”*
“Em gọi làm gì?” Tôi hỏi, giọng đề phòng. Lòng tin của tôi giờ đã vỡ vụn, mỗi cuộc gọi đều có thể là một cái bẫy được dàn dựng tinh vi hơn.
“Em ân hận.” Giọng cô ta nghẹn lại. “Thật sự ân hận. Những gì em làm, những gì em nói… nó ám ảnh em. Em không ngờ mọi chuyện lại đi xa đến thế. Đến cả mẹ chị, danh tiếng chị…”
“Nói thẳng đi.” Tôi cắt ngang, không có thời gian cho những lời sám hối mơ hồ. “Em muốn gì?”
“Em có thứ này.” Giọng cô ta hạ thấp, như thì thầm. “Một file ghi âm. Em… em lén ghi lại trong một cuộc họp nội bộ cấp cao, khi chỉ có anh Hiếu và vài giám đốc chủ chốt. Anh ấy… anh ấy trực tiếp thừa nhận việc dùng quan hệ với Sở Y tế để ‘xử lý’ phòng khám của chị. Anh ấy nói rõ, vì chị dám cầm cái USB kia để đe dọa.”
Không khí trong phòng như đặc lại. Tim tôi không đập thình thịch, mà nó co thắt lại, một cảm giác nghẹn tắc ở ngực. Tôi siết chặt điện thoại, các khớp ngón tay trắng bệch.
“Gửi cho tôi.” Tôi ra lệnh, giọng khô khốc.
“Em đã gửi vào email dự phòng chị cho em hôm trước rồi. Mật khẩu giải nén là ngày tháng năm chị lần đầu gặp anh Hiếu, theo như… theo như những gì em biết.” Cô ta ngập ngừng. “Nhưng chị ơi, chị phải nghe em nói đã.”
“Nói.”
“Bà chủ… vợ anh Hiếu, bà ấy biết.” Giọng Mai run lên rõ rệt. “Bà ấy có người theo dõi em từ lâu rồi. Hôm em gọi cho chị lần trước, bà ấy đã biết. Em không hiểu sao, nhưng bà ấy biết hết. Bà ấy gọi điện cho em sáng nay, hỏi thẳng em đang liên lạc với ai. Giọng bà ấy… lạnh lắm. Em sợ.”
Tôi nhắm mắt lại, hình dung ra khuôn mặt thanh tú, đôi mắt đượm buồn của người phụ nữ trong phòng trị liệu. Một cơn ớn lạnh chạy dọc theo cánh tay tôi, không phải là cảm giác “lạnh buốt sống lưng” mơ hồ, mà là những sợi lông tơ trên da dựng đứng lên, phản ứng với mối đe dọa vô hình nhưng hiện hữu.
“Em định nói gì?” Tôi hỏi.
“Em phải đi.” Mai nói, giọng vội vã, gấp gáp. “Em đã đặt vé. Em không thể ở đây được nữa. Nếu bà ấy biết em gửi cái này cho chị… em không dám nghĩ tới. Chị ơi, chị cẩn thận. Bà ấy không đơn giản như chị nghĩ đâu. Bà ấy không chỉ muốn chị mất phòng khám. Bà ấy muốn chị không còn gì để bám víu.”
Đường dây đột nhiên nhiễu loạn, có tiếng ồn xa xa, như tiếng xe cộ hay tiếng người qua lại vội vã.
“Em phải cúp máy đây. Chị nhớ check email. Và… xin lỗi chị. Thật lòng xin lỗi.”
Tút. Tút. Tút.
Âm thanh ngắt kết nối chói tai. Tôi vẫn giữ điện thoại áp vào tai, nghe tiếng tút dài vô vọng trong vài giây, trước khi màn hình tối dần.
Căn phòng im lặng trở lại, nhưng giờ đây sự im lặng mang một ý nghĩa khác. Nó không còn là sự cô độc của kẻ thua cuộc, mà là khoảng lặng trước một cơn bão mới. “Bà chủ biết.” Ba chữ đó vang vọng trong đầu tôi.
Tôi đặt điện thoại xuống, bật máy tính xách tay lên. Màn hình sáng lên, ánh sáng xanh lạnh lẽo chiếu vào khuôn mặt tôi. Tôi đăng nhập vào email dự phòng, cái tôi chỉ dùng cho những liên lạc nhạy cảm.
Một email mới, từ một địa chỉ ẩn danh. Tiêu đề để trống. Trong phần tệp đính kèm, một file nén duy nhất.
Ngón tay tôi run run trên bàn phím khi gõ mật khẩu giải nén. Ngày, tháng, năm. Cái ngày định mệnh tôi gặp anh ta trong buổi hội thảo y khoa, nơi anh ta tiếp cận tôi với vẻ ngoài hào hoa và sự chú ý khiến tôi lầm tưởng là số phận.
File được giải nén. Một file audio.
Tôi cắm tai nghe vào, hít một hơi thật sâu, rồi nhấn play.
Đầu tiên là tiếng ồn xa xa, tiếng ly chạm nhau, tiếng bước chân. Rồi giọng nói quen thuộc, giọng trầm ấm mà tôi từng nghĩ mình yêu, vang lên rõ ràng, lạnh lùng, không còn chút dịu dàng nào.
*“…Vấn đề đó tôi đã xử lý rồi. Cô ta cầm cái USB vớ vẩn định dọa tôi. Cho nên phòng khám của cô ta phải tạm dừng hoạt động. Tôi đã nói chuyện với ông Thanh bên Sở, ông ấy sẽ cử đoàn thanh tra xuống, tìm một vài ‘sai sót’ là xong. Một tháng, hoặc lâu hơn. Đủ để cô ta hiểu ra và im lặng.”*
Một giọng đàn ông khác cất lên, có vẻ do dự: *“Anh Hiếu, việc này… có hơi quá không? Chỉ vì một mối quan hệ cá nhân…”*
Giọng anh ta – giọng tổng giám đốc – cắt ngang, sắc lạnh: *“Quá? Cô ta dám đe dọa lật đổ cả một kế hoạch hợp đồng của tập đoàn. Đó không còn là chuyện cá nhân. Đó là mối đe dọa. Và mối đe dọa thì phải được vô hiệu hóa. Các anh hiểu chứ? Im lặng, hoặc biến mất. Cô ta đã chọn cách thứ nhất.”*
Một tiếng cười khẩy khô khan. *“Mà cũng nhờ vậy, tôi mới thấy rõ bản chất của cô ta. Giống nhau về ngoại hình, nhưng bên trong hoàn toàn khác. Một kẻ tham lam và liều lĩnh.”*
Đoạn ghi âm kết thúc ở đó. Chỉ vỏn vẹn hơn một phút, nhưng mỗi giây, mỗi từ ngữ đều là bằng chứng sắt đá. Anh ta thừa nhận. Thừa nhận một cách lạnh lùng, tính toán, như đang bàn về một thương vụ cần thanh lý.
Tôi tháo tai nghe ra. Hai bàn tay tôi nắm chặt vào nhau, nhưng không run nữa. Một sự bình tĩnh kỳ lạ, lạnh giá, đang lan tỏa trong tôi. Đây không còn là chuyện tình cảm, hay sự phản bội lãng mạn nữa. Đây là một vụ bức hại có chủ đích. Và tôi có trong tay thứ để chứng minh điều đó.
Nhưng lời cảnh báo của Mai vẫn văng vẳng bên tai. *“Bà chủ biết.”*
Cô ta biết Mai liên lạc với tôi. Vậy khả năng cao, cô ta cũng biết về sự tồn tại của file ghi âm này. Đây có thực sự là chiếc phao cứu sinh, hay chỉ là một con bài khác được đánh ra từ bàn tay của người phụ nữ đang ngồi sau tất cả?
Tôi nhìn chằm chằm vào file audio trên màn hình. Bằng chứng. Nhưng cũng có thể là mồi nhử.
Và Mai, cô trợ lý trẻ đang hoảng sợ, đã bỏ trốn. Cô ta là nhân chứng sống, nhưng giờ đã biến mất.
Tôi phải hành động thật nhanh, trước khi thứ này cũng bị vô hiệu hóa, trước khi tôi mất đi thứ vũ khí cuối cùng này. Nhưng hành động thế nào, khi mỗi bước đi đều có thể nằm trong tầm ngắm của một kẻ thù vô hình, người đã chứng tỏ mình nắm rõ mọi đường dây liên lạc, mọi động thái của tôi?
Tôi nhấn nút lưu, sao chép file vào ba thiết bị khác nhau: USB ẩn, thẻ nhớ, và cả đám mây dự phòng với mật khẩu phức tạp. Hành động này không khiến tôi an tâm hơn, mà chỉ nhấn mạnh sự nguy hiểm của tình thế.
Ánh đèn đường bắt đầu le lói bên ngoài cửa sổ, báo hiệu một đêm dài nữa sắp tới. Tôi ngồi đó, giữa căn phòng tối, tay vẫn đặt trên bàn phím, mắt nhìn vào file ghi âm nhỏ bé nhưng nặng trĩu.
Bằng chứng đã có. Nhưng trận chiến thực sự, có lẽ, chỉ mới bắt đầu. Và lần này, tôi không biết kẻ địch thực sự sẽ ra đòn từ hướng nào.