Chương 13: Lật ngược tình thế

[TEASER SEO]: Tôi cùng phóng viên Lâm tìm gặp những người phụ nữ từng là nạn nhân của chị Vân. Một người đồng ý làm chứng, chúng tôi có được hóa đơn chuyển khoản mua chuộc. Tôi quyết định đánh bài ngửa: gửi tất cả cho hội đồng quản trị.

Chị Lan đồng ý gặp tôi tại một quán cà phê vỉa hè ở quận xa trung tâm, nơi chị mở một tiệm hoa nhỏ sau khi mọi chuyện kết thúc. Tôi và Lâm đến sớm, ngồi ở góc khuất. Khi chị bước vào, tôi nhận ra ngay sự mệt mỏi đã hằn sâu trong dáng đi và đôi mắt của chị. Chị trông già hơn tuổi thật, có lẽ khoảng bốn mươi, nhưng đôi tay thô ráp và ánh nhìn cảnh giác khiến tôi hiểu, những gì chị trải qua không chỉ là một cuộc tình vụn vặt.

“Chị là Lan phải không?” Tôi đứng dậy, cố gắng nở một nụ cười nhẹ. “Tôi là Linh. Cảm ơn chị đã đồng ý gặp.”

Chị Lan gật đầu, ngồi xuống, đặt chiếc túi vải cũ kỹ lên đùi. Chị không gọi đồ uống. “Anh Lâm nói chị cũng gặp chuyện với bà ta,” chị nói thẳng, giọng khàn khàn. “Tôi tưởng sau tôi, bà ta đã dừng lại rồi.”

“Có vẻ là không,” tôi nói. “Chị có thể kể cho tôi nghe được không? Chuyện của chị.”

Chị Lan nhìn ra cửa kính, nơi dòng xe cộ hối hả. “Năm năm trước,” chị bắt đầu, giọng đều đều như đã kể đi kể lại trong đầu nhiều lần. “Tôi làm tiếp tân ở một công ty con của tập đoàn. Gặp anh Hiếu – lúc đó là phó tổng – trong một buổi họp. Ông ấy để ý tôi. Rồi mời đi ăn tối. Tôi trẻ, ngây thơ, lại mê cái vẻ ngoài lịch lãm và quyền lực của đàn ông như ông ấy. Chúng tôi bắt đầu.”

Chị dừng lại, hít một hơi. “Được khoảng bảy tháng thì chị Vân biết. Bà ta không đến gặp tôi. Bà ta gửi cho tôi một bộ hồ sơ. Trong đó có ảnh chụp tôi và anh Hiếu ở khách sạn, có sao kê ngân hàng của mẹ tôi – bà đang điều trị ung thư, có cả thông tin về đứa em trai tôi đang du học với học bổng từ một quỹ… mà hóa ra quỹ đó do tập đoàn tài trợ.”

Lâm im lặng ghi chép. Tôi ngồi bất động.

“Rồi bà ta gọi điện,” giọng chị Lan run lên một chút. “Bà nói, nếu tôi tự nghỉ việc, im lặng rời đi, và cam kết không bao giờ liên lạc với anh Hiếu nữa, bà sẽ thanh toán toàn bộ viện phí cho mẹ tôi, và đảm bảo học bổng của em tôi không bị ảnh hưởng. Còn nếu không…” chị nhắm mắt lại, “bà sẽ đăng những bức ảnh đó lên nội bộ công ty, gửi về quê tôi, và thu hồi học bổng. Bà nói rất rõ: ‘Cô có thể mất danh dự, nhưng mẹ cô sẽ mất mạng, em cô sẽ mất tương lai. Cô chọn đi.’”

Tôi cảm thấy cổ họng mình nghẹn lại. Đây không phải là một cuộc đe dọa thông thường. Đây là một cuộc tấn công có tính toán vào những điểm yếu chí mạng nhất.

“Chị đã chọn,” tôi nói, không phải là một câu hỏi.

“Tôi còn có thể chọn gì khác?” Chị Lan mở mắt, nhìn tôi, ánh mắt đầy cay đắng. “Tôi viết đơn xin nghỉ việc vì lý do cá nhân. Ông Thằng gọi điện cho tôi, giận dữ hỏi tại sao. Tôi không thể nói sự thật. Tôi chỉ khóc và cúp máy. Một tuần sau, tài khoản của tôi nhận được một khoản chuyển khoản năm trăm triệu. Từ một tài khoản cá nhân, nhưng tên người gửi… tôi nhớ rất rõ, là Vân.”

Chị rút từ trong túi ra một tờ giấy đã cũ, được ép nhựa cẩn thận. Đó là bản in sao kê ngân hàng. Ở dòng ghi có, số tiền 500.000.000 VND, và cột người chuyển: CHU THI MINH CHAU.

“Tôi giữ nó,” chị nói, giọng trầm xuống. “Như một lời nhắc nhở về sự ngu ngốc và yếu đuối của bản thân. Cũng như một thứ để… phòng thân. Tôi không biết nó có ích gì không.”

Lâm nhìn tôi, gật đầu hầu như không nhận thấy. Đây chính là thứ chúng tôi cần. Không phải tin nhắn tình cảm, không phải ảnh chụp lén. Mà là một giao dịch tài chính rõ ràng, từ chính bà ta, đi kèm với một câu chuyện có thể kiểm chứng.

“Nó có ích rất nhiều, chị Lan ạ,” tôi nói, chạm nhẹ vào tờ giấy ép nhựa. “Nhưng nếu chị đồng ý dùng nó, chị có thể sẽ phải đối mặt lại với quá khứ. Có thể bà ta sẽ phản ứng.”

Chị Lan lắc đầu, một nụ cười khổ sở nở trên môi. “Cuộc sống của tôi bây giờ còn gì để mất nữa đâu? Tiệm hoa nhỏ này, sống qua ngày. Mẹ tôi đã mất. Em tôi đã tốt nghiệp và ở lại nước ngoài. Danh dự ư? Ở cái xóm lao động này, người ta chỉ quan tâm tôi có trả được tiền thuê nhà không.” Chị nhìn thẳng vào tôi. “Nếu tôi có thể giúp chị, và giúp những người khác không rơi vào cảnh như tôi, tôi đồng ý. Tôi sẽ làm chứng.”

Lời nói của chị không hùng hồn, chỉ đơn giản và mệt mỏi. Nhưng nó mang một sức nặng khiến tôi tin tưởng.

Chúng tôi còn tìm được một người phụ nữ nữa, tên Hương, từng là giáo viên dạy piano cho con gái nhà họ. Câu chuyện tương tự, nhưng quy mô nhỏ hơn. Chị Vân phát hiện, dùng ảnh hưởng để chị Hương mất việc ở trường tư, và “bồi thường” một khoản tiền mặt hai trăm triệu để chị chuyển vào Sài Gòn sinh sống. Chị Hương sợ hãi, không dám đối mặt trực tiếp, nhưng đồng ý cung cấp bản sao tin nhắn đe dọa từ một số điện thoại mà sau này chúng tôi đối chiếu, là số của một người làm việc rất gần với chị Vân.

Trở về căn hộ, tôi ngồi trước bàn làm việc, xếp những tài liệu thu thập được: bản sao kê chuyển tiền của chị Lan, tin nhắn in ra từ chị Hương, bản tóm tắt câu chuyện của tôi với đầy đủ chi tiết về việc phòng khám bị đình chỉ, luật sư phản bội, và cuộc tấn công mạng. Thêm vào đó là những ghi chép của Lâm về hai trường hợp cũ hơn, dù không có bằng chứng trực tiếp nhưng mô thức hành vi trùng khớp đến rùng mình.

Lâm đã soạn một báo cáo sơ bộ, logic và sắc bén. “Chúng ta có một chuỗi sự việc kéo dài ít nhất năm năm,” anh nói qua điện thoại. “Cùng một thủ phạm, cùng một phương thức: phát hiện, đe dọa nhắm vào điểm yếu gia đình/sự nghiệp, dùng tiền bạc hoặc ảnh hưởng để dàn xếp và buộc nạn nhân im lặng. Bà ta không ghen theo kiểu đánh ghen. Bà ta dọn dẹp. Và luôn giữ mình trong vai trò người vợ chịu đựng.”

“Gửi cho hội đồng quản trị,” tôi nói, giọng tôi nghe lạ đến chính mình. Nó phẳng lặng, không còn chút dao động nào. “Nhưng không phải cho ông chủ tịch mà bà ta có thể ảnh hưởng. Phải gửi đồng thời cho tất cả thành viên, kể cả những người độc lập bên ngoài. Và cho một vài đầu báo lớn, cùng lúc.”

“Đánh bài ngửa,” Lâm thở dài. “Rủi ro rất cao. Họ có thể phủi tay, cho rằng đây là chuyện cá nhân, không liên quan đến tập đoàn.”

“Nhưng việc dùng nhân viên công ty để theo dõi, dùng danh nghĩa tập đoàn để gây áp lực lên đối tác, dùng tài khoản cá nhân nhưng với nguồn tiền có thể truy vấn… đó không còn là chuyện cá nhân nữa,” tôi nói. “Đó là lạm dụng quyền lực công ty cho mục đích cá nhân, gây tổn hại đến danh tiếng tập đoàn. Hội đồng quản trị buộc phải quan tâm.”

Sự im lặng ở đầu dây bên kia kéo dài vài giây. “Được,” Lâm cuối cùng nói. “Tôi sẽ định dạng lại toàn bộ, mã hóa file. Chúng ta sẽ gửi đi vào lúc nửa đêm, khi ít bị chú ý nhất. Cô chuẩn bị tinh thần. Khi bức tường này đổ, nó có thể đổ theo bất kỳ hướng nào.”

Tôi gật đầu, dù anh không nhìn thấy. Tôi cúp máy, ngón tay lướt trên tập tài liệu. Đây không còn là về tình yêu hay sự phản bội nữa. Thậm chí không còn là về sự trả thù cá nhân. Đây là về việc ngăn một cỗ máy nghiền nát người khác tiếp tục vận hành. Tôi nhớ đến ánh mắt mệt mỏi của chị Lan, nỗi sợ trong giọng chị Hương. Tôi nhớ đến giọng nói lạnh lùng của chị Vân: “*Cô là bản sao. Và bản sao thì có thể thay thế.*”

Có lẽ bà ta đã đúng. Nhưng bà ta đã sai ở một điểm: những bản sao, khi tập hợp lại, có thể tạo thành một bản cáo trạng không thể chối cãi.

Tôi nhấn nút gửi email, đồng thời cho hai mươi địa chỉ trong danh sách Lâm cung cấp. Tiếng “whoosh” nhẹ vang lên, báo hiệu những lá thư điện tử đã rời hộp thư đi, mang theo toàn bộ sự thật tàn nhẫn mà chúng tôi đã gom nhặt.

Màn hình máy tính tối dần. Tôi ngồi đó, trong bóng tối của căn phòng, chờ đợi cơn bão sắp ập đến. Lần này, tôi không phải người đứng một mình trong mưa. Nhưng tôi cũng không biết, liệu bức tường thành kia có thực sự sụp đổ, hay nó sẽ đè bẹp tất cả chúng tôi.

Home Trước Sau
Danh sách chương
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...
/
Google Tiếp tục với Google
Đóng
Google Tiếp tục với Google
Đóng