Chương 4: Âm mưu lộ diện

[TEASER SEO]: Tôi lần ra kẻ đã tố giác phòng khám của mình. Nhưng khi gọi điện đối chất, trợ lý của tổng giám đốc thú nhận một sự thật chết người: “Tôi làm theo lệnh của… vợ ông ấy.”

Tôi lật từng trang hợp đồng, lục tìm trong danh bạ điện thoại. Cái tên tôi cần không nằm trong hồ sơ phòng khám. Nó nằm trong ký ức về những lần anh Hiếu ghé qua, có người đàn ông mặc vest đứng chờ ngoài hành lang, tay cầm điện thoại và cặp da.

Trợ lý của anh. Tôi nhớ mặt, nhưng không nhớ tên.

Tôi mở máy tính, đăng nhập vào email cá nhân. Tôi lần mò trong hộp thư đến, tìm kiếm từ khóa “hỗ trợ”, “giấy tờ”, “cuộc hẹn”. Một chuỗi email trao đổi công việc lọt vào tầm mắt, từ một địa chỉ công ty: nguyen.minh.tuan@kiencuonggroup.com.vn. Chữ ký cuối thư: Nguyễn Minh Tuấn, Trợ lý Tổng Giám đốc.

Số điện thoại đi kèm.

Tôi nhấc điện thoại lên. Các ngón tay tôi ấn số, từng phím một, âm thanh bíp bíp vang lên trong căn phòng quá yên tĩnh. Tôi hít một hơi, nhưng không phải để lấy bình tĩnh. Hơi thở đó gấp gáp, nóng hổi, như thể đang nén một thứ gì sắp bung ra.

Chuông reo. Một hồi. Hai hồi.

“Alo?” Giọng nam trung niên, lịch sự và dè dặt.

“Chào anh Tuấn.” Tôi nói thẳng, không chào hỏi vòng vo. “Tôi là Linh, từ phòng khám tâm lý trên đường Láng.”

Một khoảng lặng ngắn, đủ để tôi nghe thấy tiếng thở nhẹ bên kia đầu dây.

“Vâng, tôi nghe đây.” Giọng anh ta vẫn bình thản, nhưng cái khoảng lặng vừa rồi đã tố cáo.

“Phòng khám của tôi vừa bị thanh tra, tạm đình chỉ giấy phép ba mươi ngày.” Tôi nói chậm rãi, từng chữ như đinh đóng cột. “Họ nói có đơn tố giác. Tôi muốn hỏi anh, với tư cách người đã từng hỗ trợ ông chủ anh đến đây vài lần, anh có biết gì về chuyện này không?”

“Cô Lan…” Anh Tuấn ngập ngừng. Tiếng ồn nền văn phòng nhỏ dần, như thể anh ta đang di chuyển đến một nơi kín đáo hơn. “Đây là chuyện của cơ quan chức năng. Tôi không có thông tin.”

“Không có thông tin?” Tôi cười khẽ, một âm thanh khô khốc. “Hay là anh chính là người cung cấp thông tin? Những lỗi nhỏ trong hồ sơ, rất cụ thể, chỉ có người từng vào sâu trong quy trình nội bộ của tôi mới biết để mà… chỉ điểm.”

“Cô đừng suy diễn.” Giọng anh ta cứng lại.

“Tôi không suy diễn. Tôi đang kết nối các dấu chấm.” Tôi hạ giọng, nhưng sắc hơn. “Anh làm theo lệnh của ông chủ, phải không? Anh Hiếu muốn dạy tôi một bài học vì tôi dám chia tay anh ta?”

Đầu dây bên kia im lặng. Chỉ còn tiếng thở dài, nặng nề.

“Không phải.” Cuối cùng, anh Tuấn thốt lên, giọng trầm xuống, đầy mệt mỏi và một thứ gì đó gần với… áy náy. “Không phải ông chủ.”

Tôi siết chặt điện thoại. “Vậy là ai?”

Một tiếng thở dài nữa, dài hơn, như thể anh ta đang vật lộn với một quyết định. Khi anh ta lên tiếng, giọng nói nhỏ đi, gần như thì thầm, pha lẫn nỗi sợ.

“Tôi làm theo lệnh của… vợ ông ấy.”

Không khí trong phòng khám đóng kín dường như đặc quánh lại, bóp nghẹt lấy cổ họng tôi.

“Bà ấy,” anh Tuấn tiếp tục, nói nhanh hơn, như muốn trút hết gánh nặng, “bà ấy biết tất cả từ lâu. Từ đầu. Về cô, về… mối quan hệ giữa cô và ông chủ. Bà ấy không ngu ngốc như mọi người vẫn nghĩ đâu.”

Từng lời nói của anh ta đập vào tai tôi như những nhát búa. Tôi nhớ lại khuôn mặt phờ phạc, đôi mắt đẫm nước của chị Vân trong phòng trị liệu. Nhớ lại giọng nói đầy tổn thương: “Tôi biết chồng tôi có người khác.” Tôi đã tin đó là nỗi đau của một người vợ bị phản bội, bất lực.

Nhưng giờ…

“Bà ấy biết từ đầu,” tôi lặp lại, giọng khàn đặc. “Và bà ấy vẫn đến gặp tôi, vẫn kể cho tôi nghe mọi chuyện, vẫn… đưa cho tôi xem tấm ảnh đó?”

“Tôi không rõ chi tiết.” Giọng anh Tuấn run nhẹ. “Tôi chỉ biết bà ấy yêu cầu tôi theo dõi lịch trình của ông chủ, báo cáo lại. Rồi tuần trước, bà ấy giao cho tôi một nhiệm vụ: thu thập thông tin về những sai sót có thể có trong phòng khám của cô. Bà ấy bảo… ‘Cho cô ta một bài học nhẹ’.”

“Một bài học nhẹ?” Tôi cảm thấy một cơn buồn nôn trào lên. “Bằng cách hủy hoại công việc của tôi?”

“Tôi chỉ làm theo lệnh.” Anh Tuấn nói, giọng đầy tự biện hộ nhưng cũng đầy bất an. “Và tôi khuyên cô… đừng coi thường bà ấy. Bà ấy không đơn giản đâu. Những gì tôi thấy… bà ấy tính toán từng bước.”

Đột nhiên, giọng anh ta trở nên gấp gáp. “Tôi phải cúp máy đây. Xin lỗi cô.”

“Chờ đã!” Tôi hét lên, nhưng chỉ nghe thấy một tiếng tút dài.

Anh ta đã cúp máy.

Tôi buông thõng tay, chiếc điện thoại nóng hổi áp vào tai. Tôi nhìn ra cánh cửa kính mờ đục của phòng khám, nơi ánh chiều đang tắt dần.

Chị Vân.
Người phụ nữ với nụ cười mệt mỏi, với những giọt nước mắt chân thành (hay tôi đã nghĩ thế), người đã tin tưởng kể cho tôi nghe nỗi đau sâu thẳm nhất…

Cô ấy biết.
Cô ấy biết tôi là ai ngay từ giây phút đầu tiên bước vào căn phòng này. Mỗi buổi trị liệu, mỗi lời tâm sự, mỗi ánh mắt đồng cảm… tất cả đều là một vở kịch được dàn dựng công phu?

Cơn lạnh không chạy dọc sống lưng tôi. Nó ùa đến từ bên trong, từ chính những kẽ hở trong suy nghĩ của tôi. Tôi đã tự cho mình là người nắm thế chủ động, là người điều trị, là người thấu hiểu. Nhưng tôi chỉ là một con tốt trong bàn cờ của người khác. Một con tốt bị hai phe – chồng và vợ – giằng xé.

Anh Hiếu tìm tôi vì tôi giống hình bóng quá khứ của vợ anh ta.
Chị Vân tìm tôi vì tôi là hiện thân của mối đe dọa hiện tại.
Và tôi, ngớ ngẩn tin rằng mình đang kiểm soát được cảm xúc, đang làm chủ được tình thế.

Tôi bật cười. Một âm thanh khô khan, vỡ vụn, vang lên trong căn phòng trống trải. Nó không giống tiếng cười. Nó giống tiếng của thứ gì đó bị bẻ gãy.

Tay tôi run lên. Không phải vì sợ hãi, mà vì một cơn phẫn nộ tột cùng, chậm rãi, đang thiêu đốt từ bên trong. Tôi nhìn xuống tờ quyết định đình chỉ vẫn nằm trên bàn, những dòng chữ in nhỏ nho.

Đây không phải là kết thúc.
Đây mới chỉ là nước đi đầu tiên mà tôi nhìn thấy.

Và giờ, tôi đã biết đối thủ thực sự của mình là ai. Một người phụ nữ đã giấu mặt sau lớp vỏ nạn nhân, điều khiển mọi thứ từ trong bóng tối.

Cô ấy không đơn giản.
Và trò chơi này, vừa mới thực sự bắt đầu.

Home Trước Sau
Danh sách chương
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...
/
Google Tiếp tục với Google
Đóng
Google Tiếp tục với Google
Đóng