Tiếng chuông điện thoại rung lên bàn làm việc lần thứ ba, một tin nhắn ngắn gọn từ số máy lạ: "Lên phòng tôi. Ngay." Minh Thư đặt chiếc bút bi xuống, ngón tay cái ấn nhẹ vào đầu bút cho đến khi nó kêu một tiếng "tách" khô khốc. Cô biết rõ cuộc gọi đó từ đâu. Căn phòng góc tầng mười bảy, nơi kính chống nắng phản chiếu cả một góc trời Sài Gòn nắng gắt, thuộc về Trần Văn Khải – tổng giám đốc điều hành, và cũng là người đã dùng mọi cách chèn ép cô suốt năm năm qua. Hành lang văn phòng dài như bất tận, ánh đèn huỳnh quang trắng lạnh rọi thẳng xuống những tấm thảm xám nhạt. Tiếng bước chân của cô lặng lẽ, hòa vào âm thanh rì rào từ các phòng họp kín. Cô không vội. Mỗi bước chân là một hồi ức: lần bị trừ lương oan vì "báo cáo thiếu số liệu" mà thực ra là do anh ta đã xóa file, lần bị gán tội "thiếu tinh thần tập thể" khi từ chối đi nhậu với đối tác của anh ta, và cả lần đề bạt lên trưởng phòng tài chính bị giấu nhẹm đi như chưa từng tồn tại. Cánh cửa gỗ sồi nặng trịch mở ra mà không một tiếng gõ. Khải ngồi sau chiếc bàn làm việc lớn, tay đang lật vội một tập hồ sơ. Anh ta thậm chí không ngước lên. "Đóng cửa." Giọng nói trầm, đầy quyền uy giả tạo. Minh Thư làm theo, rồi đứng im trước bàn anh ta, hai tay buông thẳng bên hông. Không cúi đầu, cũng không nhìn thẳng. Cô nhìn vào chiếc đồng hồ cát bằng pha lê đặt trên bàn anh ta, cát chảy từ từ, vô tình. Một phút trôi qua trong im lặng. Rồi Khải mới ngẩng mặt lên. Ánh mắt anh ta lướt từ đôi giày bệt da mềm của cô, lên chiếc váy công sở giản dị, dừng lại ở khuôn mặt không một chút trang điểm. Một nụ cười nhếch mép, đầy vẻ khinh thường. "Ngồi đi." Anh ta phất tay về phía chiếc ghế đối diện, giọng đều đều. "Có chuyện cần nói với em." Minh Thư ngồi xuống, lưng thẳng. Cô không hỏi. Khải từ từ mở ngăn kéo bàn, lôi ra một tấm thẻ nhân viên màu xanh dương đã cũ. Anh ta cầm nó lên, nhìn vào tấm ảnh nhỏ xíu trên đó – khuôn mặt của Minh Thư năm năm trước, còn non nớt, hiền lành. Rồi, không một lời cảnh báo, anh ta vung tay. Tấm thẻ bay vèo qua không khí, đập thẳng vào ngực cô một cái "bốp" nhẹ, rơi xuống đất, nằm chỏng chơ trên nền gỗ bóng loáng. "Nhặt lên." Giọng Khải bỗng trở nên sắc lạnh. Minh Thư cúi xuống. Các ngón tay cô chạm vào mép thẻ nhựa, hơi lạnh. Cô nhặt nó lên, lau nhẹ bằng ống tay áo, rồi đặt nó lên mặt bàn, ngay ngắn. "Em biết tại sao không?" Khải nghiêng người ra phía trước, hai tay chống lên bàn, ánh mắt như muốn xuyên thủng cô. "Tại vì em chỉ là con gái nhà nghèo. Ba mẹ em ở quê, làm ruộng, đúng không? Nhà cửa chắc cũng chẳng ra gì. Em nghĩ với cái xuất phát điểm đó, em có quyền mơ đến chức trưởng phòng à? Đến vị trí quản lý à?" Minh Thư vẫn im lặng. Cô nhìn thẳng vào mắt anh ta, không chớp. "Sự im lặng của em hôm nay cũng chẳng thay đổi được gì." Khải ngả người ra ghế, khoanh tay. "Công ty cần những người có tầm, có tư chất lãnh đạo. Cần những người biết đi đêm, biết chiều lòng đối tác, biết đâu là mối lợi thật sự. Em thì chỉ biết cắm cúi vào con số, vào những nguyên tắc cứng nhắc. Em không hợp." Anh ta dừng lại, hít một hơi dài như thể đang ban ân huệ cuối cùng. "Về bàn đi. Làm nốt công việc hôm nay. Ngày mai, đừng đến nữa." Minh Thư từ từ đứng dậy. Cô cầm tấm thẻ nhân viên lên, nhìn nó lần cuối, rồi bỏ vào túi áo ngực. Cô quay người, bước về phía cửa. Mỗi bước chân vẫn đều đặn, chậm rãi. Khi cô vừa đặt tay lên tay nắm cửa, giọng Khải vang lên phía sau, đầy vẻ đắc thắng: "Và nhớ dọn sạch đồ đạc cá nhân. Đừng để thứ gì rác rưởi sót lại." Minh Thư mở cửa, bước ra hành lang. Cánh cửa từ từ khép lại sau lưng cô. Và ngay lúc đó, từ góc khuất của hành lang nơi đặt camera an ninh, một sự việc nhỏ đã được ghi lại: khi túi xách da mềm của cô vừa lướt qua chân anh ta, Trần Văn Khải, với một động tác nhanh gọn và đầy ác ý, đã khẽ đá mũi giày da bóng loáng vào đáy túi. Chiếc túi bị hất lên, đập nhẹ vào tường rồi rơi xuống. Minh Thư chỉ dừng lại một giây, cúi xuống nhặt túi lên, phủi bụi, rồi tiếp tục bước đi, không ngoảnh lại. Về đến bàn làm việc, đồng nghiệp xung quanh đều cúi gằm mặt xuống màn hình máy tính, không ai dám ngước lên nhìn cô. Không khí ngột ngạt như có ai đó vừa bóp nghẹt mọi tiếng thở. Minh Thư ngồi xuống ghế. Cô mở ngăn kéo, lấy ra một chiếc điện thoại cũ kỹ, loại bàn phím cơ, màn hình nhỏ. Không phải chiếc smartphone cô vẫn dùng hàng ngày. Cô bật nó lên. Màn hình sáng lên với một biểu tượng khóa đơn giản. Cô nhập dãy số mật khẩu: ngày, tháng, năm sinh của một người đàn ông đã khuất. Giao diện hiện ra, chỉ có một ứng dụng nhắn tin được mã hóa. Cô mở cuộc trò chuyện duy nhất có trong đó, với một số điện thoại lưu dưới tên "Luật sư Diệp". Đôi ngón tay thon dài của cô gõ từng chữ một, chậm rãi, chắc chắn: **"Xác nhận chuyển khoản 327 tỉ — đủ mua 68% cổ phần Tập đoàn Đông Sơn."** Cô nhấn gửi. Vài giây sau, màn hình điện thoại nhỏ lại tối đen, tự động xóa toàn bộ lịch sử. Minh Thư đặt chiếc điện thoại cũ trở lại ngăn kéo, khóa lại. Cô ngồi yên một lúc, mắt nhìn ra khung cửa sổ lớn phía xa, nơi những tòa nhà chọc trời in bóng lên nền trời chiều đang dần tím lại. Trong lòng bàn tay phải, nơi lúc nãy từng cầm tấm thẻ nhân viên, một vết hằn đỏ nhỏ in hình mép thẻ vẫn còn. Cô từ từ xòe bàn tay ra, nhìn nó. Rồi cô nắm chặt tay lại, móng tay hơi ấn vào da thịt. Một cảm giác lạnh buốt, không phải từ điều hòa, len qua sống lưng cô. Nhưng đôi mắt cô, khi nhìn lại về phía cánh cửa phòng tổng giám đốc ở cuối hành lang, không còn là ánh mắt của một nhân viên bị đuổi việc. Nó là ánh mắt của người chủ, đang đếm từng giây cho đến khi chuông reo.