Sự kiện livestream mua cổ phiếu như một cơn địa chấn lan khắp giới tài chính Sài Gòn. Nhưng Minh Thư không có thời gian để nghỉ ngơi hay đón nhận những ánh nhìn mới đầy phức tạp. Cô cần hành động ngay, trước khi Trần Văn Khải kịp phản ứng lại cú sốc thân phận và xóa sạch mọi dấu vết. Hai ngày sau, lúc 8 giờ sáng, một đội kiểm toán độc lập gồm năm người đã có mặt tại trụ sở Đông Sơn. Họ không mặc vest, chỉ áo sơ mi trắng và quần âu, mang theo những chiếc vali nhôm chứa thiết bị. Minh Thư dẫn họ đi thẳng đến phòng lưu trữ nội bộ tầng hầm B2 – khu vực chỉ có quản lý cấp cao mới có quyền tiếp cận. “Đây là nơi anh ta cất ‘két đen’,” Minh Thư nói, giọng đều đều khi đứng trước một bức tường kệ sắt dày cộp. Cô chỉ vào một ngăn tủ trông giống hệt những ngăn khác, chứa đầy hồ sơ cũ. “Nhưng nó không phải là tủ.” Một chuyên gia trong đội kiểm toán bước lên, dùng tay gõ nhẹ vào mặt sau của ngăn tủ. Một âm thanh rỗng, khác biệt rõ rệt so với những chỗ xung quanh. Anh ta gật đầu với Minh Thư. “Chúng tôi cần mở cưỡng chế không, chủ tịch?” “Không cần.” Minh Thư bước tới. Cô đẩy nhẹ một bộ hồ sơ giả ở góc trái, để lộ ra một bảng điều khiển số nhỏ xíu, được ngụy trang tinh vi. Cô nhìn chằm chằm vào bàn phím số, những ký ức về năm năm quan sát, lắng nghe từng chi tiết nhỏ nhặt về Khải ùa về. Anh ta luôn đeo một chiếc vòng tay bạc có khắc ngày sinh của mẹ ruột. Luôn nhắc đến ngày đó mỗi khi uống say, với giọng điệu vừa thương cảm vừa cay đắng. *“Mẹ tao, sinh tao ngày mười bảy tháng ba, cả đời khổ…”* Ngón tay cô bấm xuống. 1. 7. 0. 3. Một tiếng tách nhẹ, rồi cả ngăn tủ lùi về phía sau một phân, rồi trượt sang bên, để lộ ra một căn phòng nhỏ chỉ khoảng ba mét vuông. Ở trung tâm là một chiếc két sắt chống cháy, màu đen bóng, loại lớn. Không khí trong phòng lưu trữ đặc quánh lại. Đội kiểm toán im lặng, ánh mắt dồn về chiếc két. Minh Thư hít một hơi thật sâu. Cô bước vào căn phòng nhỏ, đứng trước chiếc két đen. Một bàn phím số khác. Cô lại nhập dãy số 1703. *Tách.* Khóa mở. Cô kéo cánh cửa két ra. Bên trong không có vàng bạc hay tiền mặt. Chỉ có những chiếc hộp hồ sơ màu xám xếp ngay ngắn, và trên cùng là một tập tài liệu rời. Chuyên gia kiểm toán trưởng, ông Lâm, đeo găng tay nilon, bước lên lấy tập tài liệu đầu tiên. Ông lật từng trang. Rồi ông lặng người đi. “Chủ tịch… đây là…” Minh Thư cầm lấy. Đó là một hợp đồng chuyển tiền. Ngôn ngữ tiếng Anh. Tài khoản ngân hàng ở quần đảo Cayman. Số tiền: 2.5 triệu đô la. Bên nhận là một công ty có cái tên chung chung: “Sunrise Consulting Ltd.”. Bên chuyển: Công ty TNHH Đông Sơn. Lý do chuyển: “Phí tư vấn hợp đồng dự án khu đô thị B”. “Lấy hết ra,” giọng Minh Thư khàn đặc. Họ lần lượt lấy ra từng hộp hồ sơ. Tổng cộng bốn mươi bảy bộ. Bốn mươi bảy hợp đồng chuyển tiền ra nước ngoài, đến các thiên đường thuế khác nhau: British Virgin Islands, Panama, Seychelles… Tổng giá trị quy đổi sơ bộ đã lên tới hàng trăm triệu đô la. “Ghi chép lại toàn bộ. Chụp ảnh từng trang. Đây là bằng chứng rõ ràng nhất cho hành vi tham ô, rửa tiền, và chuyển giá,” Minh Thư ra lệnh, giọng lạnh như băng. Nhưng bên trong, một cơn sóng phẫn nộ và đau đớn đang cuộn lên. Đây là máu thịt của Đông Sơn. Là công sức của cha cô, của hàng nghìn nhân viên, bị rút ruột một cách có hệ thống. Khi đội kiểm toán làm việc, cô lật xem từng tập một. Cho đến khi cô chạm tay vào một tờ hóa đơn nằm riêng lẻ ở đáy một hộp hồ sơ. Nó cũ hơn, giấy đã ngả màu. Cô đọc. Mắt cô dán chặt vào dòng chữ. *HÓA ĐƠN THANH TOÁN DỊCH VỤ TƯ VẤN CHIẾN LƯỢC PHÁT TRIỂN DÀI HẠN* *Số: DT/2019/KS-047* *Ngày: 15/11/2019* *Bên cung cấp dịch vụ: Ông Trần Văn Khải* *Số tiền: 28,500,000,000 VNĐ (Hai mươi tám tỉ năm trăm triệu đồng)* *Hình thức thanh toán: Chuyển khoản một lần* *Tài khoản thụ hưởng: … (số tài khoản cá nhân của Khải)* *Nguồn chi trả: QUỸ PHÚC LỢI & THƯỞNG NHÂN VIÊN CÔNG TY TNHH ĐÔNG SƠN* *Ký xác nhận: Trần Văn Khải (Đại diện Ban điều hành)* *Đóng dấu: Công ty TNHH Đông Sơn* Minh Thư cầm tờ hóa đơn, tay cô run lên, không phải vì sợ hãi, mà vì một sự phẫn nộ tột cùng đến mức tê dại. Quỹ phúc lợi nhân viên. Số tiền được trích ra mỗi tháng từ lương của từng nhân viên, kể cả những lao công, bảo vệ, với hy vọng được chăm sóc sức khỏe, được hỗ trợ lúc khó khăn. Hai mươi tám tỉ rưỡi. Hắn đã tự viết hóa đơn ‘tư vấn’ cho chính mình, rồi rút thẳng từ nguồn tiền ấy. Cô nhớ đến ánh mắt lo lắng của chị lao công hôm cô bị đuổi việc. Chị ấy hỏi thăm: “Em có ổn không? Cần gì chị giúp?”. Cô nhớ đến bác bảo vệ già luôn dành cho cô củ khoai, ly nước ấm khi cô tăng ca đêm. Những con người ấy, đồng lương ít ỏi của họ, đã bị hắn xẻo đi một phần để bỏ vào túi riêng. “Chủ tịch?” Ông Lâm gọi nhẹ, thấy khuôn mặt cô tái đi. Minh Thư ngẩng đầu lên. Ánh mắt cô không còn là sự lạnh lùng của chiến lược gia nữa. Nó là thứ lửa cháy âm ỉ của sự căm hận. Cô gập tờ hóa đơn lại, cất nó vào túi trong áo khoác, sát trái tim mình. “Tiếp tục công việc,” giọng cô vang lên trong căn phòng ngột ngạt. “Lập danh sách đầy đủ. Tôi cần bản sao công chứng ngay trong ngày.” Nhưng trong đầu cô, một kế hoạch khác, tàn nhẫn và quyết liệt hơn tất cả những gì cô từng nghĩ, đang bắt đầu hình thành. Hắn không chỉ lấy tiền của công ty. Hắn đã lấy đi sự an toàn, niềm tin nhỏ nhoi của những người lao động lương thiện nhất. Và cho hắn, sẽ không còn bất kỳ sự khoan hồng nào.