Chương 6: PHÁ BỎ HỢP ĐỒNG LIÊN MINH

Hai ngày sau cuộc họp cổ đông, bầu không khí tại Tập đoàn Đông Sơn vẫn căng như dây đàn. Nhưng Minh Thư không ngồi yên trong văn phòng chủ tịch sang trọng. Cô đang trên xe đến quận 2, nơi tòa nhà kính màu xanh ngọc của Địa Ốc Thiên Phúc sừng sững. Trong tay cô là một tập hồ sơ mỏng, bên trong chỉ có vài tờ giấy. Chiếc xe lướt qua cầu Sài Gòn, ánh nắng xuyên qua kính chiếu vào dòng chữ "HỢP ĐỒNG HỢP TÁC CHIẾN LƯỢC" in đậm trên trang bìa. Cô nhắm mắt lại, hồi tưởng lại những dữ liệu đã thu thập được. Khải không chỉ định bán dữ liệu khách hàng cao cấp của Đông Sơn – hắn còn cam kết cung cấp báo cáo tài chính nội bộ đã được làm méo mó, tạo cơ sở để Thiên Phúc công khai báo cáo phân tích, dìm giá cổ phiếu đối thủ xuống mức thấp nhất rồi thâu tóm. Một kế hoạch hai mũi giáp công. Xe dừng trước tòa nhà. Cô bước xuống, chiếc vest màu xám tro hôm nay khiến cô trông càng nghiêm nghị. Không có hẹn trước, cô đi thẳng vào thang máy lên tầng 25 – văn phòng Tổng giám đốc Lâm Chí Thiện. Thư ký của hắn cố chặn lại. “Xin lỗi cô, tổng giám đốc đang họp, không tiếp khách không hẹn.” Minh Thư không dừng bước. “Vậy thì cô thông báo với ông Thiện đi,” cô nói, giọng bình thản nhưng đầy áp lực, “rằng Chủ tịch HĐQT Tập đoàn Đông Sơn đến để thảo luận về hợp đồng ký ngày 12 tháng 10 vừa rồi với ông Trần Văn Khải. Nếu ông ấy muốn tôi mang nó đến thẳng Phòng Thanh tra Ngân hàng Nhà nước chi nhánh TP.HCM, tôi cũng không ngại.” Gương mặt thư ký biến sắc. Chưa đầy một phút sau, cánh cửa phòng tổng giám đốc mở toang. Lâm Chí Thiện, một người đàn ông trung niên có vẻ ngoài tinh anh nhưng đôi mắt híp lại đầy toan tính, đang đứng sau bàn làm việc bằng gỗ gụ khổng lồ. Trong phòng còn có hai trợ lý, mặt cắt không còn giọt máu. “Chủ tịch Minh Thư,” Thiện cố gắng giữ giọng điệu bình tĩnh, nhưng ánh mắt đã lộ vẻ hoảng hốt. “Tôi không ngờ…” “Không ngờ tôi biết ư?” Minh Thư cắt ngang, bước vào phòng, đặt tập hồ sơ mỏng lên mặt bàn gỗ trước mặt hắn với một động tác nhẹ nhàng nhưng đầy uy lực. “Hay không ngờ hợp đồng này lại có hiệu lực nhanh đến vậy?” Thiện liếc nhìn tập hồ sơ, tay run nhẹ khi mở ra. Đó chính là bản sao hợp đồng hắn và Khải ký kết trong một căn phòng VIP tại club đêm, với đầy đủ chữ ký, dấu mộc của cả hai bên. Nhưng ngay trên trang đầu, được đóng dấu đỏ chói ngay bên cạnh điều khoản bảo mật, là một dòng chữ khác: “BỊ HỦY DO VI PHẠM ĐIỀU 7.2 – ĐIỀU KHOẢN XUNG ĐỘT LỢI ÍCH VÀ HÀNH VI PHẠM PHÁP.” Màu mực đỏ tươi như một vết máu. “Cái… cái này là gì?” Giọng Thiện đột nhiên khàn đặc. Hắn nhìn kỹ hơn vào dòng chữ hủy bỏ. Chữ ký xác nhận việc hủy bỏ nằm ở góc dưới, rõ ràng, mạch lạc. Nhưng đó không phải chữ ký của Khải, càng không phải của hắn. Nét chữ quen thuộc một cách đáng sợ. Hắn ngẩng đầu lên, nhìn Minh Thư, hai mắt trợn tròn. “Ai… ai đã ký xác nhận hủy này?” Câu hỏi được thốt ra trong hơi thở gấp gáp, run rẩy. Minh Thư khẽ mỉm cười, một nụ cười không chút nhiệt độ. Cô chậm rãi rút từ trong túi áo vest ra một tấm ảnh cũ, đặt cạnh hợp đồng. Đó là bức ảnh chụp hai người đàn ông trong bữa tiệc khai trương dự án chung từ năm năm trước – một người là Lâm Chí Thiện, trẻ trung hơn, và người kia là một lão niên phúc hậu nhưng ánh mắt sắc sảo: Nguyễn Quốc Hưng. “Cha tôi,” cô nói, giọng nhẹ nhàng nhưng mỗi từ như một nhát búa, “người đã ký hợp đồng gốc hợp tác toàn diện giữa Đông Sơn và Thiên Phúc vào năm 2018. Trong điều 7.2 của hợp đồng gốc đó có quy định rõ: Mọi thỏa thuận phụ, bổ sung giữa cá nhân lãnh đạo hai bên mà có dấu hiệu xung đột lợi ích, gây thiệt hại cho một trong hai tập đoàn, đều bị coi là vô hiệu ngay từ đầu. Và quyền xác nhận việc hủy bỏ đó,” cô chỉ vào chữ ký trên tờ hủy bỏ, “thuộc về bên bị thiệt hại, với chữ ký của người đại diện pháp lý cao nhất. Năm 2018, đó là cha tôi. Ông đã ký sẵn văn bản hủy bỏ tiềm năng này, và ủy quyền cho tôi kích hoạt nó khi cần.” Căn phòng im phăng phắc. Tiếng máy lạnh rền rĩ bỗng trở nên chói tai. Thiện như bị trúng đòn chí mạng. Hắn đổ gục xuống ghế, tay bám vào thành bàn. Hợp đồng với Khải không chỉ vô hiệu – nó còn là bằng chứng cho thấy hắn đã cố tình vi phạm chính thỏa thuận hợp tác lâu dài do chính người sáng lập hai tập đoàn thiết lập. Ý nghĩa pháp lý và đạo đức kinh doanh của việc này là thảm họa. “Ông Hưng… ông ấy đã tính toán từ ngày đó rồi sao?” Thiện thều thào. Minh Thư không trả lời câu hỏi đó. Cô nhìn thẳng vào mắt hắn, ánh mắt như có thể xuyên thấu mọi toan tính nhỏ nhoi. “Bản gốc văn bản hủy bỏ này đang nằm trong kho lưu trữ của công ty luật quốc tế Dentons. Và bây giờ,” cô nói, giọng trở nên cứng rắn, “chúng ta sẽ nói về việc ông định dùng báo cáo phân tích giả mạo để thao túng giá cổ phiếu Đông Sơn như thế nào. Hoặc là ông tự mình thu hồi toàn bộ báo cáo đó trước 5 giờ chiều nay và công khai cải chính, hoặc là tôi sẽ kích hoạt toàn bộ hồ sơ pháp lý, bao gồm cả việc này,” cô gõ nhẹ lên hợp đồng vô hiệu, “gửi đến Ủy ban Chứng khoán và cả cơ quan điều tra. Ông chọn đi.” Trong khoảnh khắc đó, Lâm Chí Thiện không còn là một tổng giám đốc quyền lực nữa. Hắn chỉ là một kẻ đang đứng trước bờ vực sụp đổ, với tất cả âm mưu vừa bị lật tẩy bởi một bàn tay từ quá khứ – bàn tay của một người đã khuất, nhưng di sản và sự thận trọng của ông vẫn đủ sức đập tan mọi mưu đồ đen tối.

Home Trước Sau
Danh sách chương
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...
/
Google Tiếp tục với Google
Đóng
Google Tiếp tục với Google
Đóng