Đồng hồ trên tường văn phòng Lâm Chí Thiện chỉ hai giờ mười bảy phút sáng khi Minh Thư tắt máy tính. Cô đã ngồi đó hơn ba tiếng, theo dõi từng động tĩnh qua màn hình chia nhỏ. Một màn hình hiển thị bản đồ theo dõi GPS gắn trên chiếc Lexus đen của Trần Văn Khải, chiếc xe đang lăn bánh êm ru trên con đường vắng về phía quận 2. Màn hình khác là hình ảnh trực tiếp từ camera hành trình, góc nhìn từ kính chắn gió, quay cảnh đường phố đêm tối lướt qua và đôi bàn tay đang nắm chặt vô lăng. Khải không hề hay biết. Hệ thống định vị và camera được lắp đặt từ tuần trước, ngay sau khi hắn lén đem xe vào hãng sửa chữa thay thắng. Kỹ thuật viên mà hắn tin tưởng thực ra là người của một công ty bảo vệ tư nhân mà Minh Thư thuê ngoài. Việc lắp đặt chỉ mất hai mươi phút, gọn gàng, không để lại dấu vết. Trên bản đồ, dấu chấm đỏ dừng lại trước một căn biệt thự sang trọng trong khu đô thị khép kín. Đây không phải nhà riêng thường ngày của Khải, mà là một căn nhà đứng tên công ty con, được hắn dùng như một "kho lưu trữ cá nhân". Minh Thư biết rõ điều này, bởi hồ sơ mua bán căn nhà này từng được cha cô phê duyệt, với dòng ghi chú bằng bút đỏ: "Tài sản riêng, quản lý độc lập, giám sát định kỳ." Camera hành trình ghi lại cảnh Khải tắt máy xe, bước xuống, kéo theo một vali kéo cỡ trung màu đen, nặng trịch. Hắn liếc nhìn xung quanh một vòng, ánh mắt cảnh giác dưới bóng đèn đường vàng vọt, rồi rút chìa khóa ra mở cổng. Minh Thư khẽ thở dài, ngón tay chạm nhẹ vào màn hình cảm ứng, phóng to góc camera thứ ba – camera an ninh ẩn được gắn trong phòng khách chính căn biệt thự, ngụy trang dưới lớp vỏ một đầu đọc nhiệt độ thông minh. Hình ảnh hơi tối, nhưng đủ để thấy Khải bước vào, không bật đèn chính, chỉ dùng đèn pin trên điện thoại soi đường. Hắn kéo vali qua phòng khách, tiến thẳng về phía một bức tường gỗ ốp tường trang trí. Rồi hắn dừng lại. Tay hắn run run chạm vào một tấm vân gỗ, ấn nhẹ. Một tiếng "tách" khẽ vang lên, và một phần bức tường lùi vào, để lộ ra một cánh cửa két sắt nhỏ màu xám, được tích hợp khóa số và vân tay. Tim Minh Thư đập nhanh hơn một nhịp. Cô biết nó ở đó, nhưng chưa bao giờ thấy nó được mở ra. Cha cô từng nhắc đến "két đen" trong một cuốn sổ tay ghi chép riêng, nhưng không nói rõ vị trí. Giờ thì nó đang hiện ra, lạnh lùng và kiên cố, dưới ánh sáng xanh từ màn hình điện thoại của Khải. Hắn quay mặt về phía camera – dù không biết nó ở đó – và Minh Thư thấy rõ nét mặt căng thẳng, đôi mắt thâm quầng vì mất ngủ. Hắn đặt ngón tay cái lên máy quét. Một tiếng bíp ngắn. Rồi hắn xoay bánh xe số. Hai vòng sang trái, dừng ở số 0. Một vòng sang phải, dừng ở số 8. Lại một vòng sang trái, dừng ở số 2. 0-8-2. Ngày sinh của mẹ ruột Khải. Minh Thư đã đoán đúng. Cô từng cho người điều tra hồ sơ nhân thân của hắn, biết bà mất từ lâu, và Khải luôn giữ một bức ảnh bà trong ví. Một điểm yếu cảm xúc hiếm hoi. Cánh cửa két mở ra với một âm thanh kim loại khô khốc. Bên trong không phải vàng bạc hay tiền mặt, mà là những xấp tài liệu dày, được bọc nilon cẩn thận, và một chiếc hộp gỗ nhỏ. Khải với tay lấy chiếc hộp ra, đặt lên bàn cà phê gần đó. Hắn mở nắp. Mười hai chiếc USB, được xếp ngay ngắn thành hai hàng, mỗi chiếc đều có một miếng dán nhỏ ghi ngày tháng và một ký hiệu viết tắt. Màu sắc của chúng khác nhau, có vẻ như được phân loại theo chủ đề. Khải nhặt lên một chiếc USB màu đen, ghi "NH - T10/2022". Hắn cầm nó trong tay, nhìn chằm chằm, như thể đang cân nhắc điều gì đó. Rồi bất ngờ, hắn ném chiếc USB vào vali với một động tác giận dữ. Tiếp theo là chiếc thứ hai, thứ ba… tất cả mười hai chiếc USB đều bị hắn quăng vào vali, lộn xộn, va vào nhau lách cách. Hắn đóng nắp hộp lại, ném trở lại vào két sắt, rồi vội vã đóng cửa két. Bức tường gỗ khép lại, che giấu mọi thứ. Khải kéo vali, quay đầu bước ra, tắt đèn pin. Căn phòng chìm trong bóng tối, chỉ còn hình ảnh hồng ngoại mờ ảo từ camera ghi lại bóng người đang rời đi. Minh Thư ngồi lặng một lúc trong văn phòng chỉ còn ánh sáng từ màn hình máy tính. Tiếng lách cách của những chiếc USB va vào nhau trong vali dường như vẫn văng vẳng bên tai. Cô biết đó là thứ gì. Những cuộc gọi. Những thỏa thuận ngầm. Những bằng chứng mà Khải luôn giữ lại để phòng thân, hoặc để tống tiền. Cô nhấn tổ hợp phím, tải toàn bộ đoạn video vừa ghi được lên một server đám mây được mã hóa. Rồi cô mở một phần mềm chuyên dụng, kéo thả file video vào, cắt lấy đoạn Khải mở két sắt và lấy ra những chiếc USB. Đoạn video ngắn, rõ ràng, có time stamp và địa điểm. Trời bên ngoài vẫn còn tối đen. Đồng hồ chỉ ba giờ kém mười lăm. Minh Thư mở danh bạ điện thoại, tìm đến một số được lưu dưới tên "LS. Đức - VKS". Cô soạn một tin nhắn, đính kèm đoạn video ngắn vừa cắt, và gõ thêm một dòng chữ: "Tài liệu quan trọng, nghi là chứng cứ tham ô, đang được di chuyển. Đề nghị giám sát." Nhưng cô không nhấn gửi ngay. Thay vào đó, cô mở máy tính xách tay cá nhân, kết nối với một ổ cứng ngoài được mã hóa. Trong đó có một thư mục tên "NH". Cô mở file âm thanh đầu tiên trong số đó. Đó là một bản ghi âm chất lượng khá tốt, dù có tiếng ồn nền nhẹ. Giọng của Trần Văn Khải vang lên, rõ ràng, không thể nhầm lẫn, với âm điệu thân mật nhưng đầy tính toán: "Dạ, cháu đây, cháu Khải đây ạ… Vâng, chuyện đó cháu đã lo xong rồi. Toàn bộ hồ sơ vay vốn giả cho dự án Riverside, cháu đã chỉnh sửa lại số liệu khớp với báo cáo tài chính rồi. Ông yên tâm… À, còn khoản kia ạ? Dạ, năm tỉ, như đã hẹn. Cháu sẽ chuyển vào tài khoản ông cho, dưới danh nghĩa phí tư vấn thiết kế. Đổi lại, ông hủy toàn bộ hồ sơ gốc đi, kể cả bản scan lưu ở phòng server phụ. Một đi không trở lại, ông nhé." Một giọng nam trung niên khác, trầm hơn, cười khẽ: "Cậu làm ăn gọn thật. Được, tôi sẽ xóa. Nhưng nhớ đấy, chuyển tiền trước." "Tất nhiên rồi. Cháu cám ơn ông." Cuộc gọi kết thúc. Minh Thư tắt file âm thanh. Cô nhìn ra cửa sổ, nơi màn đêm đang bắt đầu nhạt dần ở phía chân trời, một vệt ánh sáng xám mờ đầu tiên. Cô cảm thấy một sự mệt mỏi kỳ lạ, không phải vì thức đêm, mà vì sự tầm thường đến kinh tởm của những âm mưu này. Năm tỉ đồng. Chỉ vì năm tỉ đồng, mà một giám đốc ngân hàng sẵn sàng hủy chứng cứ, và một kẻ như Khải tin rằng mình có thể mua được sự an toàn. Cô quay lại màn hình, mở hộp thư điện tử đặc biệt, soạn một email mới. Địa chỉ người nhận là một tài khoản công tố viên tại Viện Kiểm sát Nhân dân Thành phố. Tiêu đề: "CUNG CẤP TÀI LIỆU, BĂNG GHI ÂM TỐ GIÁC HÀNH VI HỐI LỘ, TIÊU HỦY CHỨNG CỨ." Cô đính kèm file MP3 vừa nghe, cùng với đoạn video ngắn quay cảnh Khải lấy USB từ két sắt. Trong phần nội dung email, cô chỉ ghi vỏn vẹn: "Kính gửi Viện Kiểm sát. Tôi cung cấp tài liệu này với tư cách người tố giác. File âm thanh ghi lại cuộc trao đổi giữa Trần Văn Khải (nguyên Tổng giám đốc Tập đoàn Đông Sơn) và ông Nguyễn Văn T. (Giám đốc Ngân hàng TMCP Đại Dương) về việc hối lộ 5 tỉ đồng để tiêu hủy hồ sơ vay vốn giả. Nội dung: 'Cho ông 5 tỉ — đổi lại hủy hồ sơ vay vốn giả của Đông Sơn'. Video đính kèm cho thấy Khải đang di chuyển các thiết bị lưu trữ có thể chứa thêm bằng chứng. Đề nghị xem xét, xử lý theo quy định pháp luật." Ngón tay cô lơ lửng trên phím Enter. Một khoảnh khắc do dự hiếm hoi chợt lướt qua. Việc nhấn nút này không chỉ là đẩy Khải vào thế khốn cùng hơn. Nó còn kéo theo một giám đốc ngân hàng, kéo theo một chuỗi hệ lụy mà cô chưa thể lường hết. Nhưng rồi cô nhớ đến ánh mắt của cha, người đã nằm xuống với nhiều uẩn khúc, nhớ đến những nhân viên trung thực bị hắn chèn ép, nhớ đến vali tài liệu mà hắn đang cố tẩu tán trong đêm. Cô hít một hơi thật sâu, và nhấn phím. Tiếng "whoosh" nhẹ báo hiệu email đã được gửi đi. Không thể thu hồi. Minh Thư ngả người ra ghế, nhắm mắt lại. Trong bóng tối sau mi mắt, cô không thấy hình ảnh chiến thắng, mà chỉ thấy sự mệt mỏi của một cuộc chiến dài ngày. Cô vừa bắn đi một phát súng. Và giờ, cô phải chờ xem mục tiêu có ngã xuống không, hay sẽ quay đầu bắn trả. Bên ngoài, trời đã sáng hơn một chút. Tiếng xe máy đầu tiên của ngày mới vọng vào từ xa.