Chương 14: XÉ NÁT BẢN ÁN GIẢ

Lời đề nghị giảm lương xuống 20% vừa được chuyển đi, không khí trong văn phòng chủ tịch như đặc quánh lại bởi sự chờ đợi. Minh Thư biết, trò mặc cả nhỏ nhen ấy chỉ là khúc dạo đầu cho một trận chiến lớn hơn đang đến rất gần. Cô ngồi xuống ghế, mở email mới nhất từ trợ lý pháp lý. Tiêu đề khiến mắt cô chợt nheo lại: "ĐƠN KHÁNG CÁO VÀ TÀI LIỆU BỔ TRỢ CỦA BỊ CÁO TRẦN VĂN KHẢI". Tập tin đính kèm là một bản scan bản án. Trang bìa mang dấu mộc đỏ chói của Tòa án Nhân dân Thành phố, số án, ngày tháng rõ ràng. Nội dung tuyên: Bị cáo Trần Văn Khải không đủ căn cứ buộc tội, được trả tự do. Phía dưới, chữ ký của một vị thẩm phán đã nghỉ hưu - người từng nổi tiếng với những phán quyết cứng rắn. Đi kèm là lá đơn kháng cáo đầy nước mắt của luật sư biện hộ, viện dẫn bản án này như bằng chứng hùng hồn cho sự oan sai, yêu cầu hủy bỏ mọi cáo trạng và bồi thường danh dự. Một cảm giác lạnh buốt chạy dọc sống lưng Minh Thư, không phải vì sợ hãi, mà vì sự trơ trẽn đến mức khó tin. Chúng nó dám. Chúng nó thực sự dám làm một thứ giả mạo thô thiển đến thế, và tin rằng nó có thể lung lay được cả một guồng máy tư pháp. Cô nhấc máy, gọi thẳng cho trưởng phòng pháp chế. "Anh lấy ngay bản án chính thức vụ Trần Văn Khải từ TAND TP, bản cứng, có đầy đủ dấu mộc giáp lai. Mang lên cho tôi trong vòng ba mươi phút." "Thưa chủ tịch, nhưng…" "Không có 'nhưng'. Tôi cần nó ngay." Ba mươi phút sau, một hồ sơ dày cộp được đặt lên bàn cô. Bản án thật nặng trịch trong tay. Cô lật từng trang, so sánh với bản scan trong email. Về hình thức, chúng gần như y hệt. Nhưng cô không tin vào mắt mình. Cô tin vào thứ ánh sáng không thể nói dối. "Chuẩn bị xe. Và một chiếc đèn UV cầm tay loại tốt nhất." Xe bon bon hướng về trụ sở một tòa soạn báo lớn, nơi cô đã hẹn trước một phóng viên điều tra mà cô từng có ân nghĩa nhỏ. Cô không đến với tư cách một nữ chủ tịch quyền lực, mà đến với tư cách một người cung cấp thông tin. Một thông tin có thể làm rung chuyển. Trong phòng họp kín của tòa soạn, dưới ánh đèn huỳnh quang trắng lạnh, Minh Thư đặt hai bản án cạnh nhau. Bản thật và bản giả. Phóng viên - một người đàn ông trung niên với đôi mắt tinh anh - im lặng quan sát. "Tôi cần anh làm chứng," giọng Minh Thư bình thản, nhưng mỗi chữ như được đúc bằng chì. "Cho việc này." Cô bật chiếc đèn UV. Ánh sáng tím phát ra âm thầm. Cô đưa tia sáng quét lên tờ giấy của bản án thật trước. Dưới lớp ánh sáng tím, hàng loạt những chi tiết ẩn hiện lên: những mã số batch nhỏ li ti in chìm ở góc trang, hình watermark phức tạp của nhà in tài chính, những sợi bảo an ánh kim lấp lánh rải rác. Rồi cô chuyển sang bản án giả. Dưới ánh đèn UV, nó trơ trụi như một kẻ lõa thể. Không có mã batch. Watermark mờ nhạt, in chồng không khớp. Những sợi bảo an thì thô thiển, được vẽ bằng một loại mực phát quang rẻ tiền, nguệch ngoạc. Quan trọng nhất, mực in chữ đen của toàn văn bản, dưới ánh sáng tím, phản quang một màu xanh lạ hoắc - khác hẳn với màu phản quang đỏ gạch của mực in chuyên dụng từ nhà in tài chính nhà nước trên bản án thật. Phóng viên trung niên thở ra một hơi dài, tiếng thở đầy kinh ngạc và ghê tởm. Anh ta đưa máy ảnh lên, chụp liên tục. Từng góc cạnh, từng chi tiết dưới ánh sáng thường và ánh sáng tím. "Trời ơi," anh ta lẩm bẩm. "Làm giả bản án tòa. Lại còn dám dùng nó để kháng cáo. Đây không còn là gian lận thương trường nữa, chị Thư ạ. Đây là tội khi quân." Minh Thư gật đầu, tắt đèn. Căn phòng trở lại với ánh sáng trắng bình thường, nhưng sự thật đen tối đã lộ ra nguyên hình. "Tôi sẽ gửi toàn bộ tài liệu, cả bản scan lẫn ảnh chụp phân tích, cho Viện Kiểm sát và Cục Cảnh sát điều tra. Nhưng tôi muốn nó được công khai. Ngay lập tức." Cô nhìn thẳng vào mắt vị phóng viên. "Mọi người cần biết, có những kẻ dám bịp cả pháp luật đến mức nào. Và quan trọng hơn, họ cần biết ai là người đứng sau cái chữ ký giả mạo kia." Trên đường về, thành phố đã lên đèn. Ánh đèn neon chiếu vào khuôn mặt Minh Thư qua cửa kính xe, chia cắt nó thành những mảng sáng tối. Cô cảm thấy một sự mệt mỏi sâu thẳm, không phải vì công việc, mà vì sự tham lam vô độ của con người. Nó khiến họ mù quáng, liều lĩnh, và cuối cùng, tự đào hố chôn mình. Về đến văn phòng, cô lấy điện thoại. Cô mở ứng dụng Instagram cá nhân - một tài khoản ít người biết, chỉ theo dõi vài trang thời sự và nghệ thuật. Cô chọn bức ảnh rõ nét nhất: bản án giả được đặt cạnh đèn UV, với dòng chữ ký của vị thẩm phán nghỉ hưu được phóng to, lộ rõ dưới ánh sáng tím. Cô đăng nó lên story, với dòng chữ ngắn gọn, sắc lẹm: **"Thẩm phán nào dám ký — thì mời đến nhận lệnh bắt ngay chiều nay."** Cô gắn thẻ địa điểm: Tòa án Nhân dân Thành phố Hồ Chí Minh. Rồi cô tắt máy. Không cần xem phản hồi. Cô biết, chỉ trong vòng vài phút, câu chuyện sẽ bùng nổ. Báo chí sẽ đua nhau đưa tin. Dư luận sẽ dậy sóng. Và quan trọng nhất, áp lực sẽ đổ xuống đầu vị thẩm phán đã nghỉ hưu kia, cùng với những kẻ đã thuê ông ta ký vào tờ giấy chết người ấy. Cô đi ra ban công, nơi gió đêm đã mát hơn. Cô tựa người vào lan can, hai tay ôm lấy cánh tay mình. Một cử chỉ nhỏ của sự tự vỗ về. Hôm nay, cô vừa đẩy một người khác - dù là kẻ đồng lõa - đến bờ vực. Cô không hối hận. Nhưng cô cảm nhận được sức nặng của nó. Sức nặng của việc phải luôn là người giơ cao ngọn đèn UV lên mọi góc tối, và không được phép nhắm mắt làm ngơ. Trong im lặng của đêm, điện thoại trên bàn trong phòng bắt đầu rung lên liên hồi. Những cuộc gọi từ số lạ, từ các đầu số tòa soạn. Tiếng chuông cứ réo lên, như một bản nhạc dồn dập, hối hả cho sự sụp đổ sắp diễn ra. Minh Thư vẫn đứng đó, không quay lại. Cô để mặc cho nó reo.

Home Trước Sau
Danh sách chương
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...
/
Google Tiếp tục với Google
Đóng
Google Tiếp tục với Google
Đóng