Ông Tùng ngồi lặng im trước màn hình máy tính, tiếng mưa ngoài cửa sổ như một bức màn trắng xóa cô lập họ với thế giới bên ngoài. Bà Lan bước vào, đặt tay lên vai ông. “Ông tìm thấy gì vậy?” “Không đủ.” Ông Tùng thở ra, giọng khàn đặc. “Toàn mảnh vụn. Như cố gắng xây nhà bằng cát.” Bà Lan nhìn chiếc USB, rồi nhìn gương mặt phờ phạc của chồng. Bà chợt hỏi, giọng nhỏ nhưng rõ từng chữ: “Hôm ông đi gặp luật sư cũ… ông chỉ đưa một bản thôi à?” Câu hỏi ấy như tia chớp xé toang màn mưa trong đầu ông Tùng. Ông quay người lại, mắt mở to nhìn bà. Ký ức ùa về: buổi sáng hôm đó, trước khi ra khỏi nhà, ông đã in ra hai phong bì dày cộm. Một phong bì giao tận tay luật sư Lâm. Còn phong bì kia… “Bà còn nhớ cái phong bì màu nâu, dán kín, tôi dặn bà gửi bưu điện chuyển phát nhanh không?” Ông Tùng đứng bật dậy, giọng run lên vì một hy vọng mong manh. Bà Lan gật đầu, đôi mắt cũng sáng lên. “Có. Ông bảo gửi cho… cho tòa án nhân dân huyện, và một bản sao gửi kèm cho tòa soạn báo ‘Pháp Luật & Đời Sống’. Tôi đã gửi ngay chiều hôm ấy, trước khi ông về.” Ông Tùng đứng như trời trồng. Ông đã làm điều đó. Trong lúc chuẩn bị hồ sơ, một tiếng nói bản năng của người từng hành nghề luật nhiều năm đã mách bảo ông: luôn có một kế hoạch B. Luôn có một con đường gửi chứng cứ song song, độc lập, không qua trung gian. Ông đã nghe theo tiếng nói ấy, một cách vô thức, như một thói quen nghề nghiệp còn sót lại. Nhưng rồi mọi chuyện diễn biến quá nhanh. Sự phản bội của luật sư Lâm, vụ trộm đột ngột, cảm giác thất bại tê tái… đã khiến ông tạm thời quên bẵng đi hành động phòng xa ấy. “Trời ơi.” Ông Tùng thốt lên, hai tay ôm lấy đầu. Một cảm giác kỳ lạ lan tỏa – không phải vui sướng, mà là một sự giải tỏa căng thẳng đến mệt nhoài. “Tôi… tôi đã gửi rồi. Trực tiếp đến tòa án và báo chí. Trước khi mọi chuyện này xảy ra.” Bà Lan siết chặt tay ông, nước mắt bà rơi xuống nhưng không phải nước mắt buồn. “Vậy là… vậy là mình vẫn còn cơ hội?” “Không chỉ cơ hội.” Ông Tùng hít một hơi thật sâu, khí thế của một luật sư già đang từ từ trở lại trong dáng vẻ của ông. “Đó là bằng chứng đã được gửi qua kênh chính thức, có dấu bưu điện, có biên nhận. Lão Hùng có cướp được ổ cứng trong nhà ta, nhưng không thể cướp được thứ đã nằm trong hồ sơ của tòa án.” Ông nhìn ra cửa sổ, màn mưa đã ngớt dần, để lại một khoảng trời xám xịt nhưng sáng hơn. “Giờ thì… chúng ta chờ.” Việc chờ đợi không kéo dài như họ tưởng. Hai ngày sau, một chiếc xe công an phường dừng trước cổng nhà lão Hùng. Không ồn ào, không huyên náo. Chỉ có hai cán bộ mặc thường phục gõ cửa. Lão Hùng ra mở cửa, vẻ mặt vẫn đầy tự mãn sau vụ trộm thành công. “Có việc gì thế các đồng chí?” “Đồng chí Nguyễn Văn Hùng phải không? Mời đồng chí về trụ sở làm việc, có một số vấn đề cần làm rõ.” “Vấn đề gì? Tôi có làm gì đâu?” Lão Hùng cười nhạt, nhưng mắt đã liếc nhanh về phía căn nhà ông Tùng. “Cụ thể, mời đồng chí về trụ sở sẽ rõ.” Họ đưa lão Hùng đi một cách lịch sự, nhưng dứt khoát. Tin tức lan nhanh trong ngõ nhỏ. Mọi người thì thào bàn tán. Ông Tùng đứng từ trong nhà nhìn ra, khuôn mặt bình thản, nhưng trái tim đập thình thịch. Ông biết, phong bì kia đã đến nơi. Tại trụ sở, lão Hùng vẫn giữ thái độ ngang ngạnh. “Các anh bắt tôi về đây vì cái gì? Tôi là nạn nhân cơ! Nhà tôi cũng bị đe dọa suốt ngày đấy nhé!” Viên cán bộ điều tra trẻ tuổi ngồi đối diện, đặt một tập hồ sơ lên bàn. “Chúng tôi nhận được đơn tố giác kèm theo chứng cứ là một video ghi hình, gửi từ bưu điện đến tòa án và sau đó được chuyển tiếp sang cơ quan công an. Video này ghi lại cảnh đồng chí, vào đêm ngày 12 tháng trước, tại ngõ 45, trực tiếp chỉ đạo một nhóm thanh niên dùng hung khí phá hủy tài sản của hộ gia đình ông Nguyễn Văn Tùng.” Lão Hùng mặt cắt không còn hột máu. “Video giả! Ai đó làm giả để hại tôi! Tôi có mặt ở nhà con gái tôi tối hôm đó!” “Chúng tôi đã xác minh.” Viên cán bộ lật trang giấy khác. “Hình ảnh trong video rất rõ nét, có thể nhận diện khuôn mặt đồng chí, giọng nói đồng chí. Đồng thời, chúng tôi cũng đã mời một số nhân chứng trong ngõ xác nhận về tiếng động và sự việc đêm hôm đó. Hơn nữa…” anh ta ngẩng lên, nhìn thẳng vào mắt lão Hùng, “trong video còn ghi lại cảnh một thanh niên tên Đạt, tay cầm gậy sắt, vô tình đập trúng tay đồng bọn, gây thương tích. Điều này cấu thành thêm tình tiết ‘cố ý gây thương tích’ – dù là cho người khác, nhưng xuất phát từ hành vi phạm tội của đồng chí.” Lão Hùng há hốc mồm. Hắn không ngờ video đó lại chi tiết đến thế. Hắn càng không ngờ, thứ mà hắn tưởng đã tiêu hủy trong tay luật sư Lâm và cướp được từ nhà ông Tùng, lại tồn tại một bản sao đã đi theo con đường khác, đến một nơi hắn không thể với tới. “Đó… đó là bịa đặt!” Lão Hùng gào lên, nhưng giọng đã mất hết uy lực. “Tôi muốn gặp luật sư! Tôi có quen biết!” “Đồng chí có quyền mời luật sư.” Viên cán bộ gật đầu. “Nhưng trước mắt, căn cứ vào chứng cứ hiện có và tính chất vụ việc, chúng tôi đề nghị khởi tố vụ án, và áp dụng biện pháp ngăn chặn ‘tạm giam’ đối với đồng chí để phục vụ điều tra.” Chữ “tạm giam” vang lên như một tiếng sét. Lão Hùng ngã vật xuống ghế, toàn thân run lên. Hắn nhìn quanh căn phòng nhỏ, những bức tường vàng nhạt bỗng chốc như khép lại. Tất cả mưu đồ, sự ngang ngược, những lời đe dọa… giờ tan thành mây khói. Thứ hắn dựa vào – tiền bạc, sự láu cá, mối quan hệ – bỗng chốc vô dụng trước một phong bì đã được gửi đi đúng quy trình pháp luật. Trong khi đó, tại tòa soạn báo “Pháp Luật & Đời Sống”, một phóng viên già đang chăm chú xem đoạn video trên máy tính. Ông ta gật gù, rồi quay sang nói với đồng nghiệp: “Chuẩn bị một bài phóng sự. Tranh chấp đất đai, thắng kiện rồi vẫn bị trả thù bằng thủ đoạn côn đồ. Có hình ảnh rõ ràng. Câu chuyện điển hình về nạn ‘xã hội đen’ cục bộ.” Tin tức về vụ bắt giữ lão Hùng lan ra như một làn sóng. Hàng xóm trong ngõ bàn tán xôn xao, nhưng lần này, không còn ai dám nói nửa lời bênh vực lão ta. Sự sợ hãi trước đây dần nhường chỗ cho sự kinh ngạc, và một chút thán phục thầm kín dành cho ông Tùng. Chiều hôm đó, ông Tùng nhận được cuộc gọi từ tòa án. Giọng nói bên kia lịch sự thông báo về việc đã nhận được chứng cứ và phối hợp với cơ quan công an. Họ hẹn ông sang làm việc để bổ sung thủ tục. Ông cúp máy, quay sang bà Lan đang đứng tựa cửa, ánh mắt dõi theo ông đầy hỏi han. “Họ bắt lão Hùng rồi.” Ông Tùng nói, giọng trầm xuống. “Tạm giam.” Bà Lan thở phào một hơi dài, tay bà bám chặt vào khung cửa như để khỏi ngã. Rồi nước mắt bà lại ứa ra, nhưng lần này là những giọt nước mắt của sự giải thoát sau bao ngày căng thẳng. Ông Tùng bước đến, ôm lấy vai bà. Ông không nói gì thêm. Trong lòng ông, sự nhẹ nhõm đi cùng một nỗi suy tư khác. Chiến thắng này, cuối cùng, không đến từ màn lật bài ngoạn mục trước mặt đối thủ. Nó đến từ một thói quen cũ, một hành động phòng xa âm thầm mà chính ông cũng suýt nữa đã quên mất. Và ông biết, đây mới chỉ là bước ngoặt. Phiên tòa sắp tới mới là nơi mọi chuyện thực sự được phân định. Lão Hùng chắc chắn sẽ vùng vẫy. Luật sư Lâm, kẻ đã phản bội, giờ đang ở đâu? Ông nhìn ra khoảng sân, nơi mảnh đất đã được trả lại. Bức tường mới xây đứng đó, im lìm. Nhưng gió chiều hôm nay thổi qua, mang theo hơi nước mát lành sau cơn mưa, không còn vướng mùi sợ hãi hay đe dọa. Ông Tùng siết nhẹ tay bà Lan. “Chưa xong đâu.” Ông thì thầm. “Nhưng ít nhất, giờ chúng ta đã có thể… thở.”