Luật sư Quang nhận được email của ông Tùng lúc sáu giờ sáng, ngay khi vừa thức dậy. Anh ta mở điện thoại, đọc dòng chữ ngắn ngủi, và trái tim đập thình thịch. Không phải vì lo lắng cho thân chủ cũ, mà vì một mùi tiền mới thoảng qua trong đầu. Anh ta tải file về, nhập mật khẩu là ngày hai mươi tháng mười một năm hai nghìn lẻ năm. Đoạn video hiện lên. Quang xem hết hai phút, mắt không rời màn hình. Rồi anh ta tắt máy, ngồi bật dậy, đi tới đi lui trong căn hộ chung cư nhỏ hẹp. Tiếng chân thình thịch trên sàn gỗ cũ kỹ. Mười lăm phút sau, Quang lấy điện thoại, lướt danh bạ. Ngón tay anh ta dừng lại ở một cái tên: “Hùng – Hàng xóm cũ”. Anh ta nhấn gọi. Chuông reo ba hồi thì bên kia bắt máy. Giọng lão Hùng khàn khàn, đầy ngủ gật. “Ai đấy?” “Cháu đây, Quang đây, chú Hùng ạ.” “Quang?” Giọng lão Hùng bỗng tỉnh táo hẳn. “Cái thằng luật sư con của ông Tùng ngày xưa à? Có việc gì?” Quang hắng giọng, cố giữ vẻ bình thản. “Cháu vừa nhận được một thứ. Một đoạn video. Chú biết nội dung nó là gì không?” Im lặng. Chỉ nghe tiếng thở dốc qua điện thoại. “Cháu gọi điện cho chú,” Quang nói tiếp, giọng nhẹ nhàng nhưng mỗi từ như giọt nước lạnh. “Không phải để đe dọa. Cháu gọi để… hợp tác. Ông Tùng gửi cái này cho cháu để giữ. Nhưng cháu nghĩ, giá trị của nó có thể cao hơn nếu chúng ta cùng nhìn theo một hướng.” Lão Hùng cười gằn một tiếng. “Mày muốn tiền.” “Cháu muốn một khoản đầu tư,” Quang sửa lại. “Đủ để cháu mở văn phòng luật riêng. Còn chú… chú sẽ không phải lo lắng về đoạn video này nữa. Nó sẽ biến mất. Và cháu có thể cho chú biết ông Tùng định làm gì tiếp theo.” “Bao nhiêu?” Lão Hùng hỏi thẳng. “Năm trăm triệu.” “Mày điên à!” Lão Hùng gầm lên. “Một cái video vô thưởng vô phạt?” “Vô thưởng vô phạt ư?” Quang hạ giọng. “Trong đó có mặt chú, giọng nói chú ra lệnh, và cảnh phá hoại tài sản có giá trị lớn. Đủ để khởi tố tội hủy hoại tài sản, cố ý gây thương tích – vì có một tên côn đồ bị mảnh tường văng trúng vào chân. Ông Tùng là ai chú biết đấy. Ông ta biết cách biến thứ này thành bản án tù.” Lão Hùng im lặng lần nữa, nhưng Quang có thể nghe thấy tiếng nghiến răng ken két từ đầu dây bên kia. “Hai trăm,” lão Hùng nói. “Bốn trăm rưỡi. Và cháu sẽ xóa mọi bản sao cháu có.” “Ba trăm. Và mày phải nói cho tao biết mọi thứ lão Tùng định làm.” Quang mím môi. Anh ta nhìn ra cửa sổ, nơi ánh sáng ban ngày đang rọi vào căn phòng nghèo nàn của mình. “Được. Nhưng chú chuyển tiền trước. Một nửa. Một nửa còn lại sau khi cháu giao nốt thông tin và xác nhận đã xóa.” “Gặp nhau ở quán cà phê đầu ngõ, chín giờ tối nay,” lão Hùng dứt lời rồi cúp máy. Buổi tối hôm đó, Quang đến sớm. Anh ta ngồi trong góc khuất, tay cầm chiếc USB chứa bản sao duy nhất anh ta định giao. Lão Hùng bước vào, mắt đảo quanh như một con thú hoang, rồi lầm lũi ngồi xuống ghế đối diện. Lão không chào hỏi, thẳng thừng đẩy một phong bì dày cộp qua bàn. “Một trăm năm mươi. Kiểm tra đi.” Quang mở phong bì, lướt ngón tay qua xấp tiền. Anh ta gật đầu, cất đi, rồi đẩy chiếc USB về phía lão Hùng. “File gốc trong này. Mật khẩu vẫn vậy. Còn đây là những gì cháu biết.” Anh ta cúi người xuống, giọng thì thào. “Ông Tùng không chỉ gửi cho cháu. Ông ấy còn lưu vào ba ổ cứng di động. Một trong ngăn kéo có khóa phòng làm việc. Một giấu dưới đáy tủ gạo trong bếp. Một luôn mang theo người. Ông ấy định tuần sau sẽ nộp đơn kiện ra tòa lần hai, kèm toàn bộ bằng chứng này.” Lão Hùng nghe mà mặt tái dần. Lão nắm chặt chiếc USB trong tay, các khớp ngón trắng bệch. “Còn bản gửi cho tòa? Cho báo chí?” “Chưa. Ông ấy chờ đợi thời điểm. Nhưng nếu chú có được mấy cái ổ cứng kia, và cái USB trên người ông ấy…” Quang nói, ánh mắt lấp lánh một vẻ gian xảo tầm thường. “Thì coi như chuyện chưa từng xảy ra.” “Tao hiểu rồi.” Lão Hùng đứng dậy, nhét USB vào túi. “Nửa còn lại, tao sẽ gửi khi mày xác nhận đã xóa hết mọi thứ trong máy mày.” “Cháu sẽ gửi cho chú ảnh chụp màn hình ổ cứng trống,” Quang nói, cũng đứng lên. Anh ta cảm thấy một sự phấn khích kỳ lạ, như thể vừa bước qua một ranh giới mà mình đã tự hứa sẽ không bao giờ vượt qua. Nhưng mùi giấy tiền mới trong phong bì át hết mọi thứ. Hai người chia tay. Quang về nhà, ngồi trước máy tính, xóa sạch file video trong email và thùng rác. Anh ta chụp ảnh màn hình, gửi cho lão Hùng. Rồi anh ta nằm vật ra ghế, nhìn lên trần nhà. Một cảm giác trống rỗng bắt đầu len vào, nhưng anh ta lắc đầu, tự nhủ mình đã chọn đúng. Ông Tùng già rồi, sống ẩn dật, có cho tiền cũng chẳng biết dùng. Còn mình, mình cần một tương lai. Trong khi đó, lão Hùng về đến nhà, mặt mày hầm hầm. Lão gọi điện cho thằng cháu họ làm nghề trộm cắp vặt, tên Đực. “Mày tập hợp hai đứa nữa, loại cứng. Có việc.” “Lại đập phá nữa hả bác?” Giọng Đực the thé. “Không,” lão Hùng nói, giọng khẽ như rít. “Lần này là đột nhập. Lấy đồ. Nhà ông Tùng. Mày phải tìm cho tao ba cái ổ cứng nhỏ, và bất cứ thứ gì giống USB, thẻ nhớ trên người lão ta. Nghe rõ chưa? Phải sạch sẽ, không để lại dấu vết. Ngày mai, lão ta đi chợ với vợ, nhà vắng. Làm ngay.” Lão Hùng cúp máy, ngồi xuống ghế, hai tay run run mở chiếc USB ra. Lão cắm vào máy tính, nhập mật khẩu. Đoạn video chạy lại trước mắt. Lão nhìn chính mình trong đó, khuôn mặt méo mó vì hận thù, ra lệnh cho đám côn đồ. Một cơn lạnh toát sống lưng. Lão ta xóa file ngay lập tức, rồi dùng phần mềm xóa vĩnh viễn. Xong xuôi, lão thở phào. Một nửa bằng chứng đã biến mất. Chỉ cần thu hồi nốt mấy cái kia, thì ông Tùng chỉ là một lão già hết thời, tay không, đứng trước một bức tường đổ nát và một bể nước vỡ mà thôi. Lão Hùng nhe răng cười, một nụ cười đầy mệt mỏi và độc ác. Lão nghĩ đến cảnh ông Tùng phát hiện ra mọi thứ đã biến mất, cái mặt thất thần của lão ta. Lão nghĩ đến ba trăm triệu còn lại sẽ không phải trả, vì sẽ không còn Quang nào để đòi nợ nữa, sau khi vụ này xong. Ngoài trời, đêm Quảng Ninh đen đặc, không một vì sao. Gió từ biển thổi về mang theo hơi mặn và cái lạnh cắt da. Trong nhà ông Tùng, bà Lan vừa dọn xong mâm cơm tối, loay hoay tìm chìa khóa ngăn kéo để lấy ít tiền đi chợ sáng mai. Bà không biết rằng, chiếc ổ cứng trong ngăn kéo có khóa kia, và cả cái ổ cứng dưới đáy tủ gạo bà vẫn dùng mỗi ngày, đã trở thành mục tiêu của một vụ trộm sắp diễn ra. Còn ông Tùng, sau bữa cơm, ông lặng lẽ lên phòng làm việc. Ông mở ngăn kéo, kiểm tra chiếc ổ cứng vẫn còn đó. Ông yên tâm đóng lại. Ông không hề hay biết rằng kế hoạch của mình, niềm tin cuối cùng ông đặt vào một người từng là đồng nghiệp, đã bị bán đứng chỉ với một trăm năm mươi triệu đồng tiền mặt. Và rằng cái bẫy thực sự, giờ mới chỉ vừa giăng ra.