Điện Thái Hòa trang nghiêm đến ngạt thở. Ánh nắng ban mai xuyên qua những ô cửa sổ chạm trổ tinh xảo, rọi xuống sàn gạch vàng kim, nhưng không thể xua tan đi cái lạnh lẽo chết chóc đang bao trùm. Các quan văn võ xếp thành hai hàng, cúi đầu im lặng như những pho tượng đá, không một ai dám thở mạnh. Không khí căng như dây đàn sắp đứt.
Trên ngai vàng cửu long, Hoàng đế trẻ tuổi mặc long bào rực rỡ nhưng gương mặt lại tái nhợt, ánh mắt đảo liên tục giữa hai người quyền lực nhất bên cạnh mình: Hoàng Hậu Phượng Loan và Tổng quản Thái giám Ngụy Trung Hiền.
Ngụy Trung Hiền đứng bên trái, tay cầm phất trần trắng muốt, giọng nói a dua the thé của lão vang vọng khắp đại điện, từng chữ như một nhát dao đâm vào da thịt Kiều Ngọc.
“Bẩm Bệ hạ! Con tiện tì Kiều Ngọc này tội ác tày trời, cấu kết ngoại phiên, mưu đồ tạo phản, chứng cứ đã rành rành! Lần trước tha cho nó một mạng vào lãnh cung đã là ân điển trời cao, không ngờ nó vẫn chứng nào tật nấy, không biết hối cải! Thần khẩn cầu Bệ hạ ra lệnh tru di cửu tộc, à không, nó làm gì còn cửu tộc, phải lôi ra ngoài cửa Ngọ Môn lăng trì xử tử, để làm gương cho thiên hạ!”
Hoàng Hậu ngồi bên phải, khóe môi nhếch lên một nụ cười khinh bỉ. Nàng ta vuốt ve những chiếc móng tay được sơn đỏ chói, giọng điệu vừa mềm mỏng vừa độc địa. “Ngụy công công nói chí phải. Thứ đàn bà dơ bẩn này không nên tồn tại trên đời. Bệ hạ, người xem, bộ mặt bình thản của nó kìa. Đúng là loại rắn độc không biết sợ là gì. Mau ra lệnh đi Bệ hạ, để hậu cung được trong sạch, giang sơn được yên bình.”
Kiều Ngọc đứng giữa đại điện, một thân váy lụa trắng đơn sơ, đối lập hoàn toàn với sự xa hoa quyền quý xung quanh. Nàng không quỳ, lưng thẳng tắp như một cây tùng giữa bão tuyết. Gương mặt nàng không một chút sợ hãi, chỉ có sự bình lặng đến đáng sợ. Nàng ngước mắt lên, nhìn thẳng vào vị Hoàng đế đang run rẩy trên ngai vàng.
Hoàng đế, bị thúc ép bởi hai luồng sức mạnh, lắp bắp ra lệnh: “Người… người đâu! Lôi… lôi con tiện nhân này ra ngoài… chém!”
“Khoan đã!”
Giọng nói của Kiều Ngọc vang lên, không lớn nhưng đanh thép, rõ ràng, cắt đứt sự hỗn loạn. Cả đại điện lập tức im phăng phắc. Mọi ánh mắt đổ dồn về phía nàng.
Nàng cười, một nụ cười lạnh lẽo đến rợn người. “Bệ hạ, ngài vội vàng định đoạt tội của thần thiếp như vậy, là vì ngài thực sự tin vào những lời này, hay là vì ngài không dám làm trái ý kẻ khác?”
Ngụy Trung Hiền trợn mắt, chỉ thẳng cây phất trần vào mặt Kiều Ngọc. “Con ranh láo xược! Mày dám ăn nói hỗn hào với thiên tử à? Tội này đáng chết vạn lần!”
“Ta có hỗn hào hay không, lát nữa sẽ rõ.” Kiều Ngọc quay sang lão thái giám, ánh mắt sắc như dao. “Ngụy công công, ngài nói ta cấu kết ngoại phiên, vậy bằng chứng đâu? Là bức mật thư này ư?”
Nàng giơ lên một cuộn giấy nhỏ màu vàng. Hoàng Hậu cười khẩy: “Bằng chứng rành rành còn chối cãi? Đó chính là mật thư ngươi gửi cho quân địch!”
“Ồ? Vậy sao?” Kiều Ngọc chậm rãi mở cuộn giấy ra, giơ lên cho tất cả mọi người cùng thấy. “Xin hỏi Hoàng Hậu nương nương, có quốc gia nào lại dùng loại giấy Tuyên Thành thượng hạng chỉ dành cho Hoàng tộc Đại Việt để viết mật thư cho kẻ địch không? Có kẻ phản tặc nào lại ngu ngốc đến mức dùng con dấu phượng hoàng của chính cung nương nương để đóng dấu lên thư tạo phản của mình không?”
Gương mặt Hoàng Hậu cứng đờ. Nụ cười trên môi nàng ta đông lại. Các quan đại thần bắt đầu xì xào bàn tán, những ánh mắt nghi hoặc bắt đầu chuyển từ Kiều Ngọc sang phía Hoàng Hậu và Ngụy Trung Hiền.
Ngụy Trung Hiền gằn giọng: “Là mày ngụy tạo! Đồ khốn nạn! Mày dám vu oan cho Hoàng Hậu!”
“Ta vu oan?” Kiều Ngọc cười lớn hơn, tiếng cười trong trẻo nhưng lại khiến người nghe sởn gai ốc. “Vậy những thứ này thì sao?”
Nàng vỗ tay hai cái. Cửa điện bật mở. Tĩnh Vương, trong bộ triều phục màu lam thẫm, bước vào, theo sau là đội Cấm vệ quân trang bị vũ khí tận răng, nhanh chóng khống chế toàn bộ lính canh trong điện. Gương mặt Tĩnh Vương lạnh như băng, ánh mắt anh quét qua Ngụy Trung Hiền và Hoàng Hậu như nhìn hai kẻ đã chết.
“Tĩnh Vương! Ngươi… ngươi định làm phản sao?” Hoàng đế hoảng hốt đứng bật dậy.
Tĩnh Vương không thèm nhìn hắn, chỉ lạnh lùng ra lệnh: “Dẫn nhân chứng vào!”
Hai tên lính lôi vào một thái giám già và một cung nữ, cả hai run rẩy như cầy sấy, mặt cắt không còn một giọt máu.
Kiều Ngọc chỉ vào họ, giọng nói vang vọng. “Đây là Lưu công công, người chưởng quản ấn tín của Hoàng Hậu. Còn đây là Thúy Vân, cung nữ thân cận đã theo hầu Hoàng Hậu từ khi còn ở nhà mẹ đẻ. Chính bọn họ đã nhận lệnh của Hoàng Hậu, lén lấy con dấu phượng hoàng đóng lên bức thư giả mạo này để hãm hại ta!”
“Nói láo! Bọn bây bay dám phản chủ?” Hoàng Hậu hét lên a oẳng, gương mặt xinh đẹp giờ đây méo mó vì tức giận và sợ hãi.
Nhưng hai người kia đã bị dọa đến vỡ mật, vội vàng dập đầu xuống đất. “Bẩm Bệ hạ, bẩm Vương gia, nô tài/nô tỳ bị ép buộc! Là Hoàng Hậu nương nương và Ngụy công công ra lệnh, nếu không làm theo sẽ giết cả nhà chúng thần!”
Cả triều đình nổ tung. Tiếng bàn tán, tiếng kinh hô vang lên không ngớt.
Ngụy Trung Hiền mặt xám ngoét như tro tàn, lão biết tình thế đã đảo ngược. Lão chỉ vào Kiều Ngọc, giọng a dua the thé giờ đây lạc đi vì hoảng loạn: “Mày… con đĩ này! Mày tưởng thế là xong à? Tội mưu phản của gia tộc mày là thật! Chính tiên đế đã hạ chỉ, không thể chối cãi!”
“Đúng vậy!” Kiều Ngọc gật đầu, ánh mắt long lên sòng sọc, chứa đầy huyết hải thâm thù. “Vậy chúng ta hãy nói đến vụ án của Tướng quân phủ! Tĩnh Vương, phiền người!”
Tĩnh Vương ra hiệu. Một viên tướng già của Cấm vệ quân bước ra, quỳ một gối xuống. “Bẩm Bệ hạ, bẩm các vị đại nhân! Thần là Trương Kính, phó tướng dưới trướng Kiều lão tướng quân. Năm xưa, chính mắt thần đã thấy Ngụy Trung Hiền đưa cho lão tướng quân một mật chỉ giả, điều động mười vạn đại quân đến biên ải phía Bắc, tạo ra một cuộc phục kích giả. Sau đó, chính lão đã vu cáo lão tướng quân thông đồng với giặc, khiến cả nhà bị tru di! Bằng chứng là đây!”
Trương Kính giơ cao một bức mật chỉ khác, con dấu trên đó đã bị làm mờ một cách vụng về. “Đây là mật chỉ thật của tiên đế, thần đã giấu đi bấy lâu nay. Tiên đế lệnh cho lão tướng quân phòng thủ, tuyệt đối không xuất quân!”
Mọi thứ như vỡ òa. Ngụy Trung Hiền lảo đảo, lùi lại mấy bước, cây phất trần rơi khỏi tay lão. Hoàng Hậu thì ngã ngồi bệt xuống bậc thềm, miệng lẩm bẩm: “Không thể nào… không thể nào…”
Kiều Ngọc bước từng bước chậm rãi về phía ngai vàng, mỗi bước chân của nàng như giẫm lên trái tim của những kẻ đã hãm hại mình. Nàng dừng lại trước mặt Ngụy Trung Hiền.
“Lão già hoạn quan kia, ngươi có nhớ đêm hôm đó không? Ngươi đứng trước cửa Tướng quân phủ, nhìn cha ta, mẹ ta, các huynh đệ của ta bị lôi đi, máu chảy thành sông. Ngươi cười, nụ cười mãn nguyện của một con quỷ. Ngươi có bao giờ nghĩ sẽ có ngày hôm nay không?”
Nàng quay sang Hoàng Hậu đang thất thần. “Còn ngươi, Phượng Loan. Ngươi ghen tị với ta vì ta có được trái tim của người mà ngươi yêu. Ngươi hãm hại ta mất đi trong trắng, cấu kết với lão già này để đẩy gia đình ta vào chỗ chết. Thứ đàn bà lòng lang dạ sói như ngươi, có tư cách gì ngồi trên ngôi vị mẫu nghi thiên hạ?”
“Mày im đi! Con khốn!” Hoàng Hậu gào lên như một kẻ điên. “Tao là Hoàng Hậu! Bệ hạ, giết nó đi! Giết con tiện nhân này cho thần thiếp!”
Nhưng Hoàng đế chỉ biết run rẩy, nhìn Tĩnh Vương và đội Cấm vệ quân đang lăm lăm vũ khí. Hắn biết, ngai vàng của hắn cũng chỉ là một món đồ chơi trong tay kẻ khác.
Tĩnh Vương cất giọng, uy nghiêm như sấm dậy: “Ngụy Trung Hiền, giả truyền thánh chỉ, vu oan trung thần, thao túng triều chính, tội đáng tru di cửu tộc! Hoàng Hậu Phượng Loan, tâm địa độc ác, hãm hại phi tần, thông đồng hoạn quan, tội đáng phế truất, ban cho dải lụa trắng! Người đâu!”
“KHÔNG! TA KHÔNG CAM TÂM!” Ngụy Trung Hiền rú lên một tiếng chói tai, rút ra một con dao găm giấu trong tay áo, lao về phía Kiều Ngọc. “Tao phải giết mày trước!”
Nhưng lão chưa kịp đến gần, một mũi kiếm đã xuyên qua ngực lão. Tĩnh Vương đã ra tay. Ngụy Trung Hiền trợn trừng mắt, nhìn dòng máu đỏ tươi ứa ra từ ngực mình, rồi ngã vật xuống sàn.
Hoàng Hậu thì bị hai tên lính to khỏe lôi đi xềnh xệch. Nàng ta vẫn không ngừng chửi rủa, giãy giụa. “Kiều Ngọc! Tao có làm quỷ cũng không tha cho mày! Mày tưởng mày thắng rồi sao? Đồ đũa mốc mà đòi chòi mâm son! Mày sẽ không bao giờ có được hạnh phúc!”
Tiếng la hét của nàng ta nhỏ dần rồi tắt hẳn.
Trong đại điện, chỉ còn lại sự im lặng chết chóc. Các quan đại thần quỳ rạp xuống đất, không dám ngẩng đầu.
Kiều Ngọc đứng đó, nhìn hai kẻ thù lớn nhất của mình bị trừng trị. Mối thù suốt bao năm cuối cùng cũng đã trả. Nước mắt nàng bỗng dưng tuôn rơi, nhưng trên môi lại là một nụ cười. Nụ cười của sự giải thoát.
Tĩnh Vương bước đến bên cạnh nàng, giọng nói dịu dàng hơn một chút: “Mọi chuyện kết thúc rồi.”
Kiều Ngọc lắc đầu, lau đi nước mắt. “Chưa đâu.”
Nàng quay lại, nhìn thẳng vào Hoàng đế đang co rúm trên ngai vàng. Hắn ta là con rối cuối cùng.
Bỗng nhiên, Hoàng đế lồm cồm bò xuống khỏi ngai vàng, lê đến chân Kiều Ngọc, níu lấy vạt áo nàng, khóc lóc thảm thiết.
“Kiều Ngọc… không… Ái phi… Trẫm biết lỗi rồi! Là bọn chúng ép trẫm! Trẫm sẽ phong nàng làm Hoàng Hậu, làm Hoàng Hậu duy nhất của trẫm! Chỉ cần nàng cứu trẫm, nói một lời với Tĩnh Vương thôi! Cứu trẫm!”