Chương 54: Thứ Biến Mất Không Hẳn Là Mất
Tạ Tiểu Bảo không thích chuyện không biết mà tự đặt tên.
Cho nên hắn không gọi thứ xảy ra trong bụng mình là công pháp.
Cũng không gọi là bệnh.
Chỉ gọi trong giấy:
Hiện tượng ấm rồi biến mất.
Ngày hai mươi hai, hắn hỏi Phan Trụ một câu rất đơn giản.
“Suất nào có linh cốc?”
Phan Trụ đang kiểm nồi canh, không quay đầu.
“Suất người làm nặng, đệ tử tập nặng, người có phiếu dưỡng.”
“Ngày nào cũng có?”
“Không. Kho cấp theo lịch.”
“Bao nhiêu?”
“Ngươi định ăn trộm?”
“Không. Con muốn biết mình ăn bao nhiêu.”
Phan Trụ quay lại nhìn hắn.
“Suất tạp vụ nặng trộn khoảng một phần mười linh mễ hạ cấp. Có hôm ít hơn.”
“Suất thường?”
“Không có hoặc chỉ còn chút nước nấu lẫn.”
“Có cách biết ngày nào?”
“Bảng bếp.”
Tiểu Bảo đi xem.
Đúng thật.
Mỗi ngày có ký hiệu nhỏ cạnh ca:
Nặng — có linh cốc.
Thường — cơm thường.
Bệnh — cháo dưỡng.
Trước đây hắn chỉ nhìn giờ và suất miễn.
Bây giờ mới để ý phần này.
Hắn lấy giấy ghi.
Muốn biết cơ thể mình làm gì với linh khí, ít nhất phải biết ngày nào thực sự ăn thứ có linh khí.
Không thể hôm có, hôm không rồi tự đoán.
Ngày đầu hắn chọn ca thường.
Không linh cốc.
Công việc là chuyển mười hai sọt giấy ép từ kho phụ sang phòng phù.
Mỗi sọt không nặng.
Khoảng hai mươi cân.
Đường bằng.
Tiểu Bảo không làm nhanh.
Hắn ghi thời điểm bắt đầu bằng tiếng chuông đầu canh.
Sau sáu sọt, kiểm hơi thở.
Sau mười hai sọt, kiểm cánh tay, lưng, nhịp tim hồi.
Không có dụng cụ đo.
Chỉ có cách rất thô:
Đếm nhịp tim trong mười hơi.
Giữ một bình nước ngang vai hai mươi nhịp.
Đi lên cầu thang hai tầng rồi nói một câu dài xem có hụt hơi không.
Lâm Hổ nhìn hắn làm.
“Ngươi lại xem cơ thể?”
“Ừ.”
“Ngày nào cũng vậy?”
“Không.”
“Ta thấy ngày nào cũng vậy.”
Tiểu Bảo bỏ qua.
Bữa ca hôm đó là cơm thường.
Không có luồng ấm.
Ăn xong no bình thường.
Buổi chiều hắn vẫn làm được việc.
Tới cuối ngày, vai mỏi một chút.
Bụng đói vào giờ quen thuộc.
Hắn ghi:
Ngày thường. Không ấm. Hồi sức bình thường. Đói bình thường.
Không nhận việc ngoài sau ca.
Đây là phần đau nhất của thí nghiệm.
Bảng có ba việc cùng tuyến, tổng bốn đồng.
Tiểu Bảo nhìn rồi gạch:
Hôm nay không nhận — đang đo.
Một người gửi việc hỏi:
“Đo gì?”
“Không liên quan.”
“Ta thêm một đồng.”
“Mai.”
Người kia lắc đầu bỏ đi.
Tiểu Bảo thấy tim mình đau hơn vai.
Nhưng nếu vừa đổi lượng việc vừa đổi thức ăn, tờ giấy ngày mai chẳng nói được gì.
Ngày tiếp theo hắn đăng ký một ca nặng vốn đang thiếu người.
Không phải để lấy linh cốc miễn phí một cách gian lận.
Ca này thật sự cần chuyển gỗ sửa mái.
Hứa Đồng hỏi:
“Ngươi tự chọn?”
“Dạ.”
“Vì sao?”
“Muốn so hai ngày.”
“Ngươi lại đo?”
“Dạ.”
Hứa Đồng nhìn giấy trong tay hắn.
“Đừng để ta phát hiện ngươi cố làm kiệt sức để có số đẹp.”
“Không.”
“Đừng cố ăn gấp đôi.”
“Không.”
“Đừng tự uống thêm thuốc.”
“Không.”
“Vậy đi.”
Ca nặng có mười kiện gỗ, mỗi kiện chia hai người khiêng.
Tiểu Bảo được ghép với Lâm Hổ.
Tổng quãng đường gần bằng ngày giấy, nhưng tải trên tay nặng hơn.
Họ đi đúng tốc độ tổ trưởng đặt.
Không nhanh hơn.
Không thi nhau.
Hết năm kiện, Tiểu Bảo thấy vai nóng lên.
Hết mười, cẳng tay căng nhưng không đau.
Bữa ca có linh cốc.
Tiểu Bảo nhìn bát trước khi ăn.
Hạt màu ngà lẫn trong cơm thường.
Khoảng một phần mười như Phan Trụ nói.
Hắn ăn đúng một suất.
Không xin thêm.
Luồng ấm xuất hiện.
Từ bụng.
Lan ra một chút.
Rồi mất.
Lần này hắn để ý thời gian.
Chưa tới mười hơi sau khi cảm thấy rõ nhất, nó đã không còn ở nơi nào hắn nhận biết được.
Không đan điền.
Không tay.
Không ngực.
Không có thứ để gọi ra.
Một khắc sau, hắn đói nhẹ dù vừa ăn xong.
Hai khắc sau, vai bớt căng nhanh hơn ngày hôm trước.
Chiều, hắn lặp lại mấy kiểm tra thô.
Bình nước ngang vai.
Cầu thang hai tầng.
Đếm hồi tim.
Không phải khác nhau kinh thiên động địa.
Chỉ là ngày làm nặng đáng lẽ phải mỏi hơn, nhưng cuối cùng hắn lại hồi gần bằng hoặc tốt hơn ngày chuyển giấy nhẹ.
Tiểu Bảo ghi rất cẩn thận:
Không thể kết luận từ 2 ngày.
Ngày nặng + linh cốc: mỏi lúc đầu cao hơn, hồi sau bữa nhanh hơn, đói sớm hơn.
Không cảm được linh lực lưu lại.
Hắn gạch dưới câu cuối.
Nếu thứ kia biến thành linh lực của hắn, ít nhất Cổng Dẫn Khí hoặc bản thân phải cảm được gì đó.
Không có.
Vậy hoặc nó thật sự mất.
Hoặc cơ thể đã dùng ở chỗ hắn không biết.
Chiều cùng ngày, tạp dịch thử việc phải qua kiểm sức khỏe định kỳ đầu tháng.
Không phải vì Tiểu Bảo đặc biệt.
Tất cả người làm việc nặng đều phải kiểm tay chân, phổi, mạch, vết thương cũ để tránh phân ca sai.
Phòng y vụ tạp dịch có hai người.
Một bà y sư họ Chu.
Một học việc ghi sổ.
Tới Tiểu Bảo, Chu y sư xem phiếu.
“Vô quang?”
“Dạ.”
“Có từng Dẫn Khí?”
“Chưa.”
Bà đặt hai ngón lên cổ tay.
Nhắm mắt một lúc.
“Không thấy khí lưu.”
Tiểu Bảo hỏi:
“Không có?”
“Ta chỉ nói không thấy luồng linh khí vận hành như người Dẫn Khí.”
“Còn cơ thể?”
Chu y sư bóp cẳng tay hắn, gõ nhẹ khớp vai, bắt hắn hít sâu rồi giữ hơi.
“Khỏe.”
“Bao nhiêu?”
“Khỏe là khỏe.”
“Có hơn bình thường không?”
“Ngươi mười ba?”
“Dạ.”
“Với tuổi thì nền thể lực tốt. Hồi mạch cũng nhanh.”
“Vì linh cốc?”
Bà mở mắt.
“Người ăn linh cốc thường hồi tốt hơn người chỉ ăn gạo thường. Có gì lạ?”
“Con không giữ được linh khí.”
“Ăn linh cốc không đồng nghĩa biến thành linh lực tu hành.”
Tiểu Bảo dừng.
Câu này quan trọng.
Chu y sư giải thích ngắn:
“Linh cốc có linh tính, khí huyết và chất dưỡng thể. Phàm nhân ăn vẫn có lợi ở mức nào đó, chỉ không vận hóa như tu sĩ. Cơ thể ngươi hấp thu phần nào, thải phần nào, ta không thể nhìn bằng tay bắt mạch.”
“Vậy chuyện hồi nhanh không chứng minh con có linh lực.”
“Đúng.”
“Nhưng cũng không chứng minh toàn bộ linh tính biến mất vô ích?”
Bà nhìn hắn.
“Câu này hợp lý hơn.”
Tiểu Bảo ghi nhớ.
Không biến mất vô ích.
Ít nhất chưa thể nói vậy.
Sau kiểm tra, Chu y sư ký:
Đủ sức ca nặng. Không phát hiện khí lưu. Thể lực/hồi phục tốt.
Không có chữ quái lạ.
Không gọi trưởng lão.
Chỉ là một phiếu y vụ tạp dịch.
Tiểu Bảo thấy tốt.
Tối ngày thứ ba, hắn thử thêm một lần nữa bằng một cách khác.
Không uống thuốc.
Không nhận ca nặng.
Chỉ ăn một suất có linh cốc vì ca nhà ăn hôm đó vốn được tính nặng.
Kết quả giống hơn:
Ấm.
Mất.
Đói sớm.
Hồi mỏi nhanh.
Ba lần chưa đủ để giải thích.
Nhưng đủ để bỏ một suy nghĩ cũ.
Thứ đi vào người hắn có lẽ không đơn giản “biến mất” như ném xuống vực.
Có khả năng cơ thể đang tiêu nó ở đâu đó.
Tiểu Bảo viết:
Không thấy ≠ không dùng.
Rồi gạch dưới.
Không đặt tên.
Không đoán lò, mạch hay công pháp.
Chưa có căn cứ.
Trong ba ngày hắn giảm gần hết việc ngoài.
Bảng yêu cầu không giảm.
Ngược lại, mảnh giấy dày hơn.
Có người bắt đầu ghi cùng giờ.
Có người hỏi nếu ba người cùng một dãy có thể gộp giao cơm không.
Một tạp dịch đội vận chuyển tên Ngưu Đại ghé bảng, đọc mười mảnh rồi gọi Tiểu Bảo.
“Ngươi chạy những cái này một mình?”
“Hiện giờ.”
“Ta có mười hai người ca chiều ở dãy bảy. Có hôm không kịp xuống ăn. Nếu bọn ta làm phiếu đủ, ngươi gom giao một lượt được không?”
“Mười hai suất?”
“Không phải ngày nào cũng mười hai. Bốn tới tám.”
“Công?”
“Ta trả theo chuyến, không theo suất.”
Tiểu Bảo nhìn bảng.
Đây không còn là một người nhờ một khay.
Là cả một nhóm có cùng nhu cầu.
“Bao nhiêu?”
Ngưu Đại nói một con số.
“Mười đồng một chuyến nếu từ năm suất trở lên.”
Tiểu Bảo không trả lời ngay.
Mười đồng nghe rất đẹp.
Cũng đủ lớn để Phan Trụ và Hứa Đồng chắc chắn sẽ nhìn kỹ.
Hắn gỡ mảnh giấy của Ngưu Đại xuống.
“Ta hỏi quản sự trước.”
Ngưu Đại cười.
“Ngươi làm gì cũng hỏi.”
“Nhờ vậy còn việc.”
Đêm đó, Tiểu Bảo đặt hai tờ giấy cạnh nhau.
Một tờ ghi chuyện cơ thể.
Một tờ ghi yêu cầu giao cơm theo nhóm.
Một bên là thứ hắn chưa hiểu.
Một bên là thứ hắn hiểu quá rõ.
Khi nhu cầu tăng, chuyện kiếm tiền cũng bắt đầu không còn nhỏ nữa.