Chương 47: Không Tranh Đầu, Chỉ Tránh Sai
Tạ Tiểu Bảo ngủ một đêm rồi gạch dòng mình viết trên bản đồ.
Đủ cao để vào. Đủ thấp để đỡ bị hỏi.
Gạch ngang.
Không phải vì ý sai hoàn toàn.
Vì không làm được.
Hắn không biết người khác mạnh tới đâu, không biết giám khảo chấm kín bao nhiêu điểm, càng không biết vị trí bốn mươi nằm ở đâu trước khi tất cả cùng thi.
Nhắm rank ba mươi khi chưa biết bảng điểm giống mặc cả với người chưa tới chợ.
Tiểu Bảo viết lại:
Không mất hàng. Không phạm luật. Không làm người khác bị thương.
Ba dòng.
Dễ hiểu hơn.
Sáng ngày mười lăm không có bài khảo chính thức cho nhóm hắn. Hứa Đồng cho một buổi đọc quy củ và kiểm hành lý.
Tiểu Bảo tới sớm.
“Ta hỏi điểm được không?”
Hứa Đồng nhìn hắn.
“Bảng ở tường.”
“Con muốn hỏi cái không ghi.”
“Ví dụ?”
“Đi nhanh hơn một khắc được bao nhiêu? Làm rơi kiện trừ bao nhiêu?”
Hứa Đồng chỉ đúng bảng.
Tiểu Bảo đọc kỹ.
Hoàn thành đủ bốn trạm: nền điểm.
Giữ kiện nguyên: cộng.
Nộp đúng người: cộng.
Sự cố xử lý an toàn: cộng.
Rơi hàng: trừ lớn.
Bỏ người bị nạn giả lập: trừ lớn.
Dùng đường tắt cấm: loại.
Gây thương tích thật do tranh vượt: loại.
Thời gian chỉ dùng khi hai người bằng điểm chính.
Tiểu Bảo đọc xong nhìn Hứa Đồng.
“Vậy nhanh không quan trọng lắm.”
“Cuối cùng cũng có người đọc hết.”
“Vì sao hôm qua nói top?”
“Top tổng điểm, không phải top tốc độ.”
“Có người sẽ chạy.”
“Có.”
“Ông không nhắc?”
“Bảng nhắc.”
Tiểu Bảo thích kiểu này.
Không giấu.
Chỉ cần chịu đọc.
Hắn hỏi tiếp:
“Kiện chuẩn bao nhiêu?”
“Theo mức bài chịu tải. Ngươi năm mươi cân.”
“Có đổi lên bảy mươi để thêm điểm?”
“Không.”
Tiểu Bảo càng thích.
Không có lý do tự khoe sức.
“Ở trạm có việc gì?”
“Không nói trước.”
“Loại việc?”
“Việc tạp dịch thật được làm thành bài. Dây đứt, kiện nhầm, người trượt, nước đổ, sổ lệch. Mỗi nhóm gặp không giống nhau.”
“Có sự cố giả?”
“Có.”
“Có sự cố thật?”
“Đường núi. Ngươi nghĩ?”
Tiểu Bảo gật.
Đó mới là phần khó.
Nếu cái gì cũng giả, chỉ cần tìm mẹo bài thi.
Nếu có chuyện thật lẫn vào, mẹo dễ giết người.
Hắn không hỏi thêm về nội dung trạm.
Chuyển sang chuyện viện.
Bảng tuyển treo bên kia sân.
Tạp vụ tổng hợp: 12 suất.
Kho ngoại viện: 8.
Bếp: 6.
Dược viên phụ: 5.
Vận chuyển thường: 5.
Thú phòng: 4.
Tổng bốn mươi.
Tiểu Bảo bắt đầu từ thú phòng.
Gạch.
Không phải vì sợ yêu thú.
Vì Ô Kê.
Bếp nghe hấp dẫn vì cơm gần.
Nhưng dậy trước bình minh, công việc nóng, và người mới phải phụ rửa/chặt chứ không phải ăn thử.
Kho ổn định.
Dược viên hắn có nền từ bà Mạnh, nhưng hàng ở Thái Huyền chắc chắn không giống sân thuốc làng.
Tạp vụ tổng hợp lương thấp hơn vài nơi nhưng việc rộng, chạy nhiều khu, ít yêu cầu chuyên môn lúc vào.
Tiểu Bảo nhìn rất lâu.
Tạp vụ tổng hợp có một ưu điểm không ghi trên bảng.
Được thấy nhiều thứ.
Hắn mới tới thế giới tu tiên.
Không biết mình hợp cái gì.
Một công việc đi nhiều nơi có thể hữu ích hơn thêm một trăm đồng.
Hắn ghi:
1. Tạp vụ tổng hợp.
2. Kho ngoại viện.
3. Dược viên phụ.
Hứa Đồng thu giấy, đọc.
“Không chọn nơi lương cao nhất.”
“Con biết.”
“Dược viên lương có thể cao hơn tạp vụ.”
“Con chưa biết thuốc ở đây.”
“Kho?”
“Ít thứ cắn.”
“Thú phòng?”
Tiểu Bảo chỉ Ô Kê ngoài sân.
Hứa Đồng nhìn con gà.
Không hỏi nữa.
Tiểu Bảo chưa rời bảng ngay.
Bên cạnh mỗi tên viện có một tập thẻ công việc cũ cho người dự tuyển xem. Không phải đề thi. Chỉ là việc thật từng phát trong tháng trước.
Hắn rút ba tờ của Tạp vụ tổng hợp.
Sáng: chuyển mười hai thùng giấy từ kho đông sang phòng phù.
Trưa: đưa sổ sửa mái tới viện ngoại môn.
Chiều: phụ thay dây giếng dãy bốn.
Ba việc không liên quan nhau.
Một tờ khác còn lạ hơn:
Tìm con mèo của quản sự bếp. Không tính giờ công nếu tìm nhầm mèo.
Tiểu Bảo đọc hai lần.
“Cái này cũng là tạp vụ?”
Hứa Đồng đáp:
“Thiếu người thì là tạp vụ.”
“Có bao nhiêu con mèo?”
“Ngươi chưa vào đã muốn tính?”
“Biết trước đỡ nhầm.”
“Không ai biết. Cho nên tháng trước tìm mất nửa ngày.”
Tiểu Bảo càng thấy lựa chọn đầu tiên hợp mình. Không phải vì việc dễ. Vì mỗi ngày có thể cho hắn thấy một góc khác của Thái Huyền.
Kho ngoại viện thì thẻ công việc đều rất rõ số: nhập, xuất, cân, niêm, kiểm mốc. Ổn định, ít chạy.
Dược viên phụ ghi nhiều tên cây hắn chưa từng nghe. Chỉ nhìn đã biết nếu vào đó, kỹ năng của bà Mạnh giúp được phần đầu nhưng không đủ để hắn giả vờ biết hết.
Hắn giữ ba ưu tiên như cũ.
Không đổi theo lương.
Buổi trưa, Tiểu Bảo không tập chạy.
Cũng không vác thêm bao.
Cơ thể đã gần lành, nhưng làm mệt trước placement chỉ để tự tin là việc ngốc.
Hắn đi quanh khu ngoài hỏi ba người đang làm tạp dịch thật.
Không hỏi đường thi.
Hỏi công việc.
Một người vận chuyển già nói:
“Đường núi không đáng sợ lúc khô. Đáng sợ lúc ngươi thấy người trước trượt rồi cũng nhìn theo hắn.”
“Vì sao?”
“Chân ngươi sẽ đi theo mắt.”
Một người kho nói:
“Kiện có số. Đừng nhớ màu. Màu bao thay được, số không.”
Một nữ tạp dịch dược viên nói:
“Không biết thì đừng ngửi sát. Có dược bột vào mũi ngủ cả ngày.”
Tiểu Bảo ghi nhớ.
Ba câu đều không phải bí quyết bài thi.
Là bí quyết đỡ làm sai khi làm thật.
Hắn thích hơn.
Sau đó hắn tới bàn kiểm dụng cụ.
Placement không cho tự mang dây buộc hàng. Mỗi người được phát hai dây gai cùng độ dài, một tấm che mưa gấp nhỏ và một thẻ gỗ ghi số kiện.
Người phụ trách đặt ba kiểu nút mẫu trên bàn.
“Không bắt buộc dùng nút này. Nhưng dây tuột thì tự chịu điểm.”
Tiểu Bảo thử từng nút.
Nút thứ nhất nhanh nhưng kéo ngược dễ lỏng.
Nút thứ hai chắc nhưng khó tháo khi tay lạnh.
Nút thứ ba giống một kiểu Hàn Luyện từng dùng buộc bó sắt, chỉ khác vòng cuối.
Hắn chọn học đúng nút mẫu thay vì tự làm theo thói quen làng.
Bài thi của người khác thì dùng quy cách của người khác.
“Giày được đổi không?” hắn hỏi.
“Được mang giày cá nhân. Đế sắt cấm.”
Tiểu Bảo nhìn dép mình.
Đế đã mòn một góc sau Hắc Nha và mấy ngày chạy Thanh Hà.
Hắn không mua đôi mới.
Chỉ lấy một miếng da thừa miễn phí ở bàn sửa dụng cụ, khâu thêm vào góc mòn bằng chỉ mình có.
Người phụ trách hỏi:
“Biết khâu?”
“Áo rách không tự lành.”
“Đúng.”
Trên tường còn có bảng tín hiệu thời tiết của tuyến vận chuyển.
Một hồi chuông dài: mưa lớn, tới trạm gần nhất trú.
Hai ngắn: có đá lăn ở đoạn trên, không vượt.
Ba ngắn: dừng toàn tuyến vì sự cố thật.
Tiểu Bảo đọc cho tới khi nhớ.
“Trong bài thi có chuông giả không?”
“Không.”
“Vậy chuông luôn là thật?”
“Đúng.”
Điều này rất quan trọng.
Giám khảo có thể giả người trượt, giả dây đứt, giả sổ sai. Nhưng tín hiệu an toàn không được dùng để lừa.
Ít nhất có một thứ trên đường ngày mai hắn không cần đoán.
Chiều, giám khảo già đi qua sân.
Tiểu Bảo thấy ông.
Ông cũng thấy Tiểu Bảo.
Không gọi.
Không nói đá nứt.
Chỉ nhìn giấy ưu tiên viện đang nằm trên bàn Hứa Đồng.
Rồi đi tiếp.
Tiểu Bảo suýt chạy theo hỏi Lạc Kê.
Dừng lại.
Ngày mai placement.
Ông già đã nói làm xong kỳ khảo trước.
Hắn có thể chờ thêm một ngày.
Không chết vì thiếu câu trả lời.
Tối, Thanh Nghi không tới.
Nàng có vòng kiếm kéo dài tới chiều và họ không hẹn.
Tiểu Bảo cũng không đi tìm.
Đây là điểm hắn thấy partnership của hai người bắt đầu ổn hơn.
Không cần ngày nào cũng báo mình làm gì.
Có việc chung thì nói.
Việc riêng thì tự làm.
Hắn chuẩn bị hành lý placement.
Thực ra không được mang nhiều.
Một bình nước.
Thuốc ngoài da.
Miếng vải.
Phiếu số 47.
Dao cá nhân bị cấm dùng trong các sự cố giả trừ khi trạm cho phép, nên hắn để trong tủ.
Ba đồng cũ vẫn ở áo trong.
Không cần.
Nhưng không để trong tủ không khóa.
Trước khi tắt đèn, Hứa Đồng đi qua phòng.
“Nhắc lần cuối. Ngày mai mỗi nhóm có ít nhất một sự cố chấm kín. Không hỏi là gì. Không có hai nhóm giống hệt.”
Một người hỏi:
“Nếu nhận ra sự cố giả?”
“Xử lý như thật.”
“Nếu bỏ qua?”
“Điểm phản ánh.”
“Có cần cứu hết?”
Hứa Đồng nhìn người hỏi.
“Trong việc thật, ngươi định bỏ người vì nghi họ giả vờ à?”
Không ai hỏi nữa.
Tiểu Bảo nằm xuống phản gỗ.
Không thể tính hết.
Không thể nhắm chính xác hạng.
Không thể biết chỗ nào là bẫy chấm điểm.
Hắn từng định cố đi chậm hơn sức thật ở mọi đoạn. Sau khi đọc luật, hắn bỏ luôn ý đó.
Nếu người phía trước ngã thật mà hắn vẫn cố bước chậm để giữ hình tượng, đó không còn là giấu sức. Đó là làm sai.
Nếu kiện sắp tuột mà hắn cố không dùng sức giữ vì sợ bị nhìn, càng ngốc.
Giấu cái có thể giấu.
Không giấu tới mức làm hỏng việc.
Vậy kế hoạch cuối cùng lại đơn giản hơn:
Mang đúng.
Đi đúng.
Thấy việc thì làm đúng phần.
Không tranh nhanh.
Không giả ngã.
Không cố tỏ ra yếu tới mức gây sai.
Nếu như vậy vẫn bị hỏi, thì để người ta hỏi.
Tiểu Bảo kéo chăn lên.
Lần đầu trong mấy ngày, hắn ngủ trước khi kịp nghĩ thêm một kế hoạch dự phòng.