Chương 39 / 70 ~13 phút đọc

Chương 39: Nàng Phá Lực, Ta Phá Thế

Tiếng chuông đóng chợ vang từ phía Cầu Mười Ba.

Một tiếng.

Hai tiếng.

Ba tiếng.

Tạ Tiểu Bảo không nhìn kho tơ ngay.

Hắn nhìn con đường ngoài kho.

Bà bán cơm đã lấy hai thùng về.

Ba phu bốc hàng rời mái hiên.

Đứa trẻ giao nước chạy chuyến cuối qua cửa sau rồi biến ở đầu ngõ.

Người thường đã ra khỏi vùng gần nhất.

Lúc đó hắn mới chuyển mắt vào khe cửa tầng hai.

Trong kho, quản sự tóc hoa râm đặt một cái hộp sắt nhỏ lên bàn.

Người áo xám đứng đối diện.

Bao đen chứa Lệnh số mười bảy nằm giữa hai người.

Ở góc còn lại, chiếc hộp gỗ dài đã mở.

Lệnh số ba mươi mốt nằm trên một tấm vải.

Người bị trói bị ép ngồi cạnh cột.

Túi vải trên đầu đã tháo.

Là một thiếu niên khoảng mười sáu tuổi, môi nứt, một bên má sưng tím. Trên cổ tay có dấu dây trói mới lẫn cũ.

Hắn còn tỉnh.

Quản sự hỏi:

“Số?”

Người áo xám đáp:

“Mười bảy.”

Hắn mở bao.

Miếng lệnh xanh đen hiện ra.

Quản sự cầm lên, soi mặt trước, mặt sau, rồi lấy một cây kim bạc chạm đường khắc quanh mép.

Đường khắc lóe xanh.

“Nguyên.”

Tiểu Bảo nhìn sang mái nhà nhuộm.

Lục Thanh Nghi vẫn chưa động.

Đúng kế hoạch.

Tiền chưa xuất hiện.

Người áo xám hỏi:

“Sáu viên.”

Quản sự tóc hoa râm mở hộp sắt.

Ánh xanh nhạt hắt lên mặt bàn.

Linh thạch.

Không phải một.

Hai hàng nhỏ.

Tiểu Bảo không đếm hết từ xa, nhưng chắc chắn nhiều hơn sáu.

Quản sự chưa đưa.

Hắn quay sang Lệnh 31.

“Người?”

Một kẻ đứng cạnh thiếu niên giật tóc hắn ngẩng lên.

“Còn sống.”

“Dấu thân phận?”

“Trên người.”

Quản sự nhìn thiếu niên.

“Lệnh của ngươi?”

Thiếu niên không đáp.

Người giữ hắn đấm vào bụng.

Bốp.

Thân người bị trói cong xuống.

Tiểu Bảo siết hàm.

Thanh Nghi trên mái khẽ giơ tay.

Không phải tín hiệu mở trận.

Là tín hiệu chờ.

Quản sự lại hỏi:

“Lệnh ba mươi mốt của ngươi?”

Thiếu niên thở khó.

Cuối cùng nói:

“Các ngươi đã lấy rồi còn hỏi?”

“Ta cần biết người giữ còn đúng.”

“Đúng thì sao?”

“Giá khác.”

Tiểu Bảo nghe rõ.

Vậy người sống cũng là một phần món hàng.

Không chỉ miếng lệnh.

Quản sự tóc hoa râm lấy từ hộp sắt thêm một túi nhỏ.

“Lệnh nguyên sáu. Người giữ sống thêm hai.”

Người áo xám quay đầu.

“Ta không được báo giá đó.”

“Không phải phần của ngươi.”

Một câu ngắn.

Nhưng đủ cho Tiểu Bảo biết mạng này chia việc tới mức người trộm cũng không biết hết bảng giá.

Quản sự đặt sáu viên linh thạch thành hàng trước người áo xám.

Rồi hai viên khác sang bên.

Thanh Nghi bẻ lá phù trắng.

Không có tiếng nổ.

Chỉ một tia sáng mảnh xuyên qua kẽ ngói rồi tắt.

Tín hiệu đã ra.

Bên ngoài, vòng của Thái Huyền bắt đầu đóng.

Nhưng người trong kho chưa biết.

Thanh Nghi rời mái trước.

Tiểu Bảo không nhìn nàng nữa.

Hắn nhìn phần của mình.

Khung tời.

Cọc neo.

Cửa hông.

Mương nước.

Và người bị trói.

Cửa mái phía bắc bật tung.

Lục Thanh Nghi rơi xuống giữa kho.

Kiếm ra trước chân.

Keng!

Người Khai Mạch quả nhiên ở đó.

Hắn bước ra từ sau đống cuộn tơ, đoản côn chặn kiếm nàng.

Không phục kích từ ngoài.

Hắn đã chờ trong kho từ trước.

“Ta biết cô sẽ tới.”

Thanh Nghi đáp:

“Ta cũng biết ngươi ở đây.”

Hai người va nhau lần hai.

Linh lực ép bụi trên sàn tản ra.

Những kẻ còn lại lập tức chuyển động.

Người áo xám chụp Lệnh 17.

Quản sự tóc hoa râm ôm hộp sắt.

Người áo nâu lao về cửa sau.

Kẻ giữ con tin kéo thiếu niên lên làm khiên.

Tiểu Bảo giật dây tời.

Không kéo sàn lên.

Hắn rút cọc neo bên trái.

Cọc đã được hắn thử bằng mắt chiều nay nhưng chưa đụng.

Bây giờ dùng cả hai tay mới lay nổi.

Lòng bàn tay phải rát.

“Ra.”

Cọc không nghe.

Tiểu Bảo lấy chuôi dao gõ vào khe đá.

Một.

Hai.

Ba.

Cọc bật.

Đối trọng của sàn tời lệch.

Sàn gỗ tầng hai nghiêng xuống như một cánh cửa lớn.

RẦM!

Không đập ai.

Nó chắn ngang cửa hông đúng lúc người áo nâu tới.

Hắn phải đổi hướng.

Tiểu Bảo kéo dây phụ lần hai.

Đối trọng rơi nửa đoạn.

Một tấm cửa chớp cũ phía nam bị cơ cấu kéo sập.

Kho vốn có bốn đường ra thực tế chỉ còn hai.

Người áo xám nhìn lên.

Thấy Tiểu Bảo.

“Lại là ngươi.”

“Ta cũng không vui.”

Vòng sắt bay lên tầng hai.

Tiểu Bảo lùi khỏi lan can.

Vòng cắt qua gỗ.

Sợi dây kéo quét theo.

Lần này hắn không có dây thép để chặn.

Chỉ có một đống cuộn tơ cũ.

Tiểu Bảo đá một cuộn xuống.

Không nhắm người.

Nhắm dây vòng.

Cuộn tơ xoay, dây mảnh quấn vào trục gỗ.

Người áo xám kéo.

Cuộn tơ lăn ngược, va vào chân bàn.

Hộp linh thạch rung mạnh.

Quản sự phải giữ bằng hai tay.

Chỉ một nhịp.

Tiểu Bảo chạy sang đầu tời bên kia.

Mục tiêu không phải người áo xám.

Là con tin.

Kẻ giữ thiếu niên đang lùi về cửa trước, dao kề cổ.

“Tránh!” hắn quát.

Thanh Nghi không thể bỏ người Khai Mạch.

Nàng nhìn Tiểu Bảo đúng một lần.

Không nói.

Tiểu Bảo hiểu phần mình.

Hắn mở chốt máng nước bên tường.

Kho tơ cũ từng cần nước để làm ẩm sợi.

Một rãnh gỗ chạy từ bể trên mái xuống dọc sàn.

Nước không mạnh.

Nhưng đủ làm sàn gỗ sát cửa trước ướt nhanh.

Kẻ giữ con tin nhìn xuống.

“Trò gì—”

Tiểu Bảo giật dây tời cuối cùng.

Không có gì xảy ra.

Dây kẹt.

“…”

Kế hoạch rất hay cho tới khi đồ cũ nhớ mình là đồ cũ.

Kẻ kia kéo con tin đi tiếp.

Tiểu Bảo không có thời gian sửa tời.

Hắn nhảy từ bậc gác xuống đống bao tơ.

Lưng bầm đau nhói khi tiếp đất.

Người giữ con tin vung dao về phía hắn.

Tiểu Bảo không tiến vào lưỡi.

Hắn cúi nhặt một thanh gỗ ngắn, ném xuống chân thiếu niên bị trói.

“Đạp!”

Thiếu niên nhìn một nhịp.

Hiểu.

Đạp mạnh thanh gỗ vào rãnh nước.

Thanh gỗ trượt như một cái nêm, mắc dưới gót kẻ phía sau.

Sàn đã ướt.

Người giữ con tin mất thăng bằng.

Không ngã hẳn.

Nhưng con dao lệch khỏi cổ.

Thiếu niên bị trói lao người sang bên.

Tiểu Bảo chụp vai hắn kéo.

Một lưỡi dao rạch qua cẳng tay trái Tiểu Bảo.

Nóng rát.

Máu lập tức chảy.

Hắn vẫn kéo.

Hai người lăn sau một đống kiện tơ.

“Cúi!” Tiểu Bảo nói.

Thiếu niên cúi.

Một thanh kiếm bạc lướt qua đỉnh kiện.

Không phải Thanh Nghi.

Một đệ tử Thái Huyền từ vòng ngoài vừa vào cửa trước sau tín hiệu.

Người giữ con tin bị ép lùi.

Vòng ngoài đã tới.

Nhưng bên trong chưa xong.

Người Khai Mạch gầm lên.

Linh lực trên đoản côn dâng mạnh, ép Thanh Nghi lùi hai bước.

Tay trái nàng chậm.

Vẫn chưa hồi hoàn toàn.

Người áo nâu nhân cơ hội lao từ bên sang, đao chém vào sườn nàng.

Tiểu Bảo nhìn thấy.

Không kịp hét dài.

“Trái!”

Thanh Nghi đổi chân trước khi nhìn.

Đao áo nâu chém hụt.

Kiếm nàng không quay sang áo nâu.

Vẫn giữ người Khai Mạch.

“Phần ngươi!” nàng nói.

Tiểu Bảo thở hắt.

Đúng.

Nàng phá lực.

Hắn phá thế.

Áo nâu không mạnh bằng Khai Mạch, nhưng vẫn có linh lực.

Tiểu Bảo không đánh hắn.

Hắn nhìn chỗ chân áo nâu đang đứng.

Ngay cạnh dây chính của tời bị kẹt.

Dây không chạy vì một cuộn tơ nhỏ mắc dưới ròng rọc.

Tiểu Bảo lao tới không phải người.

Lao tới cuộn tơ.

Áo nâu tưởng hắn xông vào mình, vung đao.

Tiểu Bảo trượt xuống sàn ướt, lưỡi đao lướt qua vai áo.

Hắn dùng chân đá cuộn tơ khỏi rãnh.

Tời bật.

Đối trọng rơi.

Sàn nâng nghiêng mạnh.

Không đập áo nâu.

Nhưng thanh xà ngang của nó quét vào khoảng giữa hắn và Thanh Nghi.

Buộc áo nâu phải lùi qua một bên.

Trong một nhịp, người Khai Mạch bị tách khỏi đồng đội.

Thanh Nghi không bỏ nhịp đó.

Kiếm bạc đột ngột đổi từ nhanh sang chậm.

Một kiếm rất thẳng.

Không có ánh sáng lớn.

Chỉ một tiếng kim loại nứt.

Keng—rắc!

Đoản côn của người Khai Mạch xuất hiện một đường nứt.

Hắn lùi.

Thanh Nghi tiến.

Kiếm thứ hai gõ đúng vào chỗ nứt.

Đoản côn gãy.

Người kia dùng tay trái đỡ kiếm, linh lực hộ thân bùng lên.

Thanh Nghi xoay chuôi, dùng sống kiếm đánh vào khuỷu chứ không chém cổ.

Bốp!

Cánh tay hắn tê, thế phòng thủ vỡ.

Hai đệ tử Thái Huyền từ cửa trước đã tới.

Một người dùng dây trói linh quấn cổ tay hắn.

Người Khai Mạch không còn đường lui.

Ở phía kia, quản sự tóc hoa râm đang chạy về cửa sau.

Cửa sau vẫn mở ra mương.

Hắn ôm hộp linh thạch.

Người áo xám đi cùng, Lệnh 17 trong tay.

Tiểu Bảo nhìn khung cửa.

Cửa sau là phần hắn chưa khóa vì cần đường rút.

Bây giờ chính nó thành lối thoát của đối phương.

Hắn không đuổi bằng chân.

Hắn kéo nút cuối của sợi dây buộc sàn tời đã nghiêng.

Sợi dây phụ văng khỏi móc.

Đối trọng không rơi nữa.

Ngược lại, sàn nâng mất cân bằng, trượt ngang rồi cắm mép xuống mương sau kho.

ẦM!

Không khóa cửa.

Nhưng chắn đúng cây cầu ván nhỏ bắc qua mương.

Quản sự tóc hoa râm dừng đột ngột.

Nếu nhảy xuống nước vẫn đi được.

Nhưng hộp sắt trong tay sẽ ướt và hắn chậm.

Người áo xám không chờ.

Hắn nhảy xuống mương.

Tiểu Bảo nhìn hắn.

Lệnh 17 vẫn trong tay.

“Thanh Nghi!”

Nàng đang bị người Thái Huyền thay giữ người Khai Mạch.

Nghe tên, nàng quay.

Không hỏi.

Chạy thẳng ra cửa sau.

Người áo xám vừa leo lên bờ bên kia.

Thanh Nghi đạp lên mép sàn tời đang chắn mương.

Một bước.

Hai.

Mũi kiếm quét thấp.

Không chém người.

Chém dây túi ở cổ tay hắn.

Phựt!

Lệnh 17 rơi xuống mép bờ.

Người áo xám quay lại chụp.

Tiểu Bảo từ phía này dùng một cây sào tre đẩy sàn tời lệch nửa gang.

Mép sàn va vào bờ.

Người áo xám mất chỗ đặt chân.

Hắn chọn giữ người hay giữ lệnh.

Chỉ được một.

Hắn chọn người.

Nhảy lùi.

Thanh Nghi chụp Lệnh 17 bằng tay phải.

Không đuổi tiếp.

Ở phía trước, tiếng quát của người Thái Huyền vang từ lối xa.

Vòng ngoài đã đóng.

Người áo xám chạy vào ngõ hẹp rồi đâm thẳng vào hai đệ tử đang tới.

Hắn quay đầu.

Thanh Nghi đã đứng sau.

Lần đầu tiên trong mấy ngày, người này không còn đường đổi áo để biến mất.

Trong kho, quản sự tóc hoa râm bị giữ bên mương cùng hộp linh thạch.

Người áo nâu bị bắt khi cố phá cửa hông.

Người Khai Mạch bị trói linh.

Tiểu Bảo quay lại con tin.

Hai đệ tử đã cắt dây tay cho thiếu niên.

Hắn ngồi dựa kiện tơ, thở gấp.

“Lệnh ba mươi mốt?” Tiểu Bảo hỏi.

Thiếu niên chỉ cái hộp gỗ.

“Của ta.”

Thanh Nghi vừa trở vào, đặt Lệnh 17 lên bàn trước mặt chấp sự Thái Huyền mới tới.

Chấp sự kiểm số.

“Mười bảy.”

Rồi mở hộp gỗ.

“Ba mươi mốt.”

Cả hai đều còn nguyên.

Tiểu Bảo ngồi xuống sàn.

Lúc này mới thấy cẳng tay trái mình chảy máu khá nhiều.

Thanh Nghi nhìn.

“Ngươi bị cắt.”

“Ta biết.”

“Lúc nào?”

“Kéo người.”

Nàng lấy vải sạch.

Tiểu Bảo nói:

“Lại một đoạn?”

“Ừ.”

“Hai đoạn rồi.”

“Ngươi nhớ kỹ thật.”

“Ta đã nói.”

Nàng quấn băng.

Không nhẹ tay quá.

Cũng không mạnh.

Chỉ đủ chặt.

Chấp sự phía trước bắt đầu kiểm tang vật.

Hộp sắt có mười bốn viên linh thạch hạ phẩm.

Một sổ mã chỉ ghi số, ngày, ký hiệu tuyến.

Không tên chủ thuê.

Quản sự tóc hoa râm bị hỏi ba lần vẫn chỉ nói nhận lệnh qua mã thay đổi, tiền từ một điểm giao khác mỗi lượt.

Hắn biết người trả hắn.

Không biết người trả người đó.

Mạng lưới lại có một lớp.

Tiểu Bảo không thất vọng nhiều.

Ít nhất lớp này đã bị giữ.

Thiếu niên lệnh 31 uống nước xong mới nói được rõ hơn.

“Ta tên Tề An. Lệnh từ một võ quán ở Bắc Lĩnh.”

Chấp sự hỏi:

“Bị bắt ở đâu?”

“Đường vào Thanh Hà, sáng hôm qua.”

“Có đi cùng ai?”

“Một đoàn nhỏ. Bọn họ đánh tan.”

Tề An nhìn hai miếng lệnh trên bàn.

“Còn một người.”

Thanh Nghi quay sang.

“Ai?”

“Một thiếu niên cầm Lệnh số chín đi cùng đoạn trước đó. Hắn tách đoàn ở trạm Tam Thủy.”

“Sau?”

“Không thấy tới Thanh Hà.”

Chấp sự im.

Số chín.

Một trong danh sách.

Lệnh 17 lấy lại.

Lệnh 31 lấy lại.

Điểm thanh toán bị phá.

Nhưng câu chuyện chưa kết thúc ở kho tơ.

Tiểu Bảo nhìn cánh tay được băng thêm một lớp.

Thanh Nghi nhìn Lệnh 17 trong tay.

Hai người đã thắng một trận.

Ít nhất lần này, họ biết rõ mình thắng cái gì.

Và còn thứ gì chưa lấy lại được.

Đã đọc xong

Chương 39 / 70

Câu chuyện vẫn còn phía trước.

Đọc chương tiếp
Home Trước Sau
Đọc tiếp chỗ đang dở? Bạn đã đọc một phần chương này.
Danh sách chương
Chương 1: Con Gà Cuối Cùng Của Lạc Kê Chương 2: Thôi Đồ Tể Lại Đánh Người Chương 3: Trên Đỉnh Vọng Phong Chương 4: Sinh Nhật Mười Ba Tuổi Chương 5: Hội Nghị Đuổi Trẻ Con Chương 6: Ba Đồng Tiền Chương 7: Con Gà Tự Đi Theo Chương 8: Người Tu Tiên Đầu Tiên Chương 9: Tu Tiên Thật Đáng Sợ Chương 10: Ước Mơ Mới Của Tạ Tiểu Bảo Chương 11: Hắc Nha Pha Mở Cửa Chương 12: Có Một Việc Không Đúng Chương 13: Giá Của Một Lựa Chọn Chương 14: Dấu Vết Trong Cái Nồi Chương 15: Một Cái Tát Chương 16: Không Thể Đi Như Cũ Chương 17: Đổi Cách Chơi Chương 18: Người Đứng Cạnh Chương 19: Túi Trữ Vật Đầu Tiên Chương 20: Thanh Hà Thành Chương 21: Đồng Tiền Đầu Tiên Ở Thanh Hà Chương 22: Một Con Gà, Một Trăm Hai Mươi Đồng Chương 23: Giá Của Một Lựa Chọn Chương 24: Kho Hàng Trống Chương 25: Miễn Phí Không Có Nghĩa Có Đáp Án Chương 26: Sức Không Đổi Được Đường Chương 27: Lấy Uy Tín Làm Vốn Chương 28: Không Phải Cái Gì Nhận Cũng Là Nợ Chương 29: Một Buổi Sáng Rất Đắt Chương 30: Một Trăm Tám Mươi Đồng Bị Bỏ Lại Chương 31: Cô Nương, Đây Là Hiểu Lầm Chương 32: Người Không Liên Quan Cũng Bị Đuổi Giết Chương 33: Việc Đã Nhận Phải Trả Cho Sạch Chương 34: Sáu Viên Linh Thạch Cho Một Miếng Lệnh Chương 35: Lần Này Bọn Họ Lấy Được Chương 36: Mất Lệnh Không Có Nghĩa Mất Đường Chương 37: Đừng Đuổi Người, Đuổi Tiền Chương 38: Ai Giữ Phần Nào Chương 39: Nàng Phá Lực, Ta Phá Thế Chương 40: Cùng Một Chuyến Xe, Khác Một Cánh Cửa Chương 41: Cùng Đường Không Có Nghĩa Cùng Cửa Chương 42: Cổng Dẫn Khí Không Nhận Hắn Chương 43: Ta Chọn Cánh Cửa Nhỏ Hơn Chương 44: Người Nhìn Ra Một Bước Chân Chương 45: Một Người Thiên Phẩm, Một Người Không Sáng Chương 46: Vô Quang Thì Đi Tuyến Vô Quang Chương 47: Không Tranh Đầu, Chỉ Tránh Sai Chương 48: Đi Cùng Không Phải Đi Cạnh Chương 49: Không Chạy Nhanh Nhất Vẫn Lên Quá Cao Chương 50: Cánh Cửa Nhỏ Đã Mở Chương 51: Suất Cơm Của Người Làm Ca Chương 52: Hai Đồng Không Phải Hai Đồng Lời Chương 53: Sáu Đồng Để Ngày Mai Kiếm Chương 54: Thứ Biến Mất Không Hẳn Là Mất Chương 55: Tạ Ký Tạp Vụ Bị Dẹp Ngày Đầu Chương 56: Đông Khách Không Có Nghĩa Được Mở Quầy Chương 57: Tạ Ký Mở Lại Bằng Hai Tờ Giấy Chương 58: Khách Hai Đồng Vẫn Là Khách Chương 59: Luật Nếu Tốt Thì Phải Cho Người Khác Dùng Chương 60: Ba Đồng Qua Ba Ngọn Núi Chương 61: Ba Đồng Được Trả Bằng Một Cành Khô Chương 62: Một Sư Phụ Không Có Gì Để Khoác Lác Chương 63: Người Nghèo Mà Kiếm Viện Vẫn Phải Chào Chương 64: Nhịp Thở Không Có Tên Chương 65: Bái Sư Vì Một Bữa Cơm Chương 66: Bài Đầu Tiên Suýt Làm Mất Việc Chương 67: Một Đoạn Bằng Một Đốt Ngón Tay Chương 68: Kiếm Của Nàng, Hơi Thở Của Ta Chương 69: Tầng Một Ăn Hết Bảy Suất Cơm Chương 70: Tạp Vụ Cũng Có Thể Đi Nhiệm Vụ
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Giãn dòng
Độ rộng trang đọc
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...