Chương 45: Một Người Thiên Phẩm, Một Người Không Sáng
Ngày mười bốn, ba tuyến đăng danh cuối cùng cũng gặp nhau ở cùng một sân.
Tạ Tiểu Bảo tới sớm nhưng sân đã đầy người.
Giữa sân dựng sáu bệ đá.
Trên mỗi bệ đặt một khối tinh thạch cao tới ngực người lớn, màu xám trong, bên trong có những đường sáng mảnh như rễ cây đông cứng.
Đây mới là Trắc Linh Thạch.
Không phải giấy.
Không phải vòng đồng.
Không phải cây kim.
Tấm bảng lớn trước sân ghi rất rõ:
Khảo linh căn chính thức — ghi phẩm, không ghi tu vi.
Bên dưới là bốn mức:
Hạ.
Trung.
Thượng.
Thiên.
Có thêm một dòng nhỏ:
Vô quang: không đạt tiêu chuẩn linh căn tuyển đệ tử kỳ này; chuyển theo hồ sơ tuyến khác nếu có.
Tiểu Bảo đọc dòng cuối lâu hơn ba dòng trên.
Ít nhất hôm nay không còn chữ “chưa rõ”.
Người đứng cạnh nói:
“Ngươi thẻ xám?”
“Ừ.”
“Còn tới à?”
“Phiếu bảo tới.”
Người kia nhìn hắn rồi thôi.
Không châm chọc.
Thái Huyền hôm nay đông tới mức không ai có thời gian coi một thẻ xám là chuyện đáng xem.
Thanh Nghi ở khu tiến cử bên trái.
Tề An đứng sau nàng mấy người.
Tiểu Bảo ở hàng công khai phía phải.
Họ nhìn thấy nhau nhưng không đổi hàng.
Điều này đã thành bình thường.
Khảo bắt đầu bằng việc hiệu chuẩn đá.
Một chấp sự đặt ba viên linh thạch vào chân bệ, dùng phù kích hoạt. Sáu khối Trắc Linh Thạch lần lượt sáng từ dưới lên, rồi trở lại màu xám.
“Đá một tới sáu ổn.”
Người ghi sổ đọc tên.
Ứng viên đầu đặt tay lên đá.
Ánh vàng nhạt leo lên hai vòng khắc.
“Hạ phẩm. Qua tiêu chuẩn thấp.”
Người thứ hai lên ba vòng.
“Trung phẩm.”
Người thứ ba chỉ sáng một nửa vòng rồi tắt.
“Vô phẩm. Không đạt.”
Không ai tranh luận.
Một bàn bên cạnh có quyền yêu cầu kiểm lại nếu đá có lỗi hoặc hồ sơ có ghi chú đặc biệt.
Tiểu Bảo nhìn phiếu của mình.
Góc giấy có dấu mực nhỏ từ giám khảo già.
Đá số ba — đủ thời gian.
Hắn vẫn không biết vì sao.
Hàng tiến cử đi nhanh hơn.
Tề An tới trước Thanh Nghi vài lượt.
Lệnh 31 được đối chiếu, rồi hắn đặt tay lên đá số hai.
Ánh sáng lên ba vòng rưỡi.
“Trung phẩm cao.”
Tề An thở ra rõ ràng.
Sau mấy ngày bị bắt, ít nhất kết quả của hắn không bị ai lấy mất.
Thanh Nghi tới lượt.
Sân không im ngay.
Chỉ vài người biết tên nàng.
Nhưng khi Lệnh 17 được xác nhận, hai giám khảo nhìn nhau một lần.
Nàng đặt tay lên đá số một.
Ánh sáng xuất hiện gần như ngay lập tức.
Một vòng.
Hai.
Ba.
Bốn.
Không dừng.
Đường sáng chạy tới đỉnh, toàn khối đá trong lên như có trăng bị nhốt bên trong.
Người ghi sổ ngẩng đầu.
“Thiên phẩm.”
Lúc này sân mới ồn.
Không phải hét.
Là tiếng người cùng lúc hạ giọng hỏi nhau.
“Thiên phẩm?”
“Lục gia?”
“Lục Thanh Nghi?”
Nàng rút tay.
Đá tắt.
Không cười.
Không nhìn quanh.
Chỉ nhận phiếu kết quả rồi đi sang bàn kế tiếp như thể vừa làm một việc đã biết trước.
Tiểu Bảo nhìn.
Hắn không thấy khó chịu.
Thanh Nghi mạnh hơn hắn ở chuyện dùng kiếm đã quá rõ từ Thanh Hà.
Linh căn tốt cũng không làm chuyện đó mới hơn.
Nàng đi ngang khu chờ, nhìn hắn một lần.
Không nói “tới lượt ngươi cố lên”.
Tốt.
Hắn không biết phải làm gì với câu đó.
Gần trưa mới tới số Tiểu Bảo.
Người đọc hồ sơ nhíu mày ở dấu góc.
“Tạ Tiểu Bảo. Đá ba. Thời gian gấp đôi tiêu chuẩn.”
Một đệ tử hỏi:
“Ghi chú của ai?”
Ông lão Khảo Thể từ mái hiên hôm qua đang ngồi ở bàn xa.
Ông không nhìn sang.
Người đọc chỉ nói:
“Làm theo.”
Tiểu Bảo bước lên bệ ba.
Trắc Linh Thạch lạnh hơn hắn tưởng.
“Đặt lòng bàn tay.”
Hắn đặt tay phải.
“Không vận sức. Không cố dẫn khí. Đá tự đo.”
“Con không biết dẫn.”
“Càng tốt. Đứng yên.”
Phù dưới bệ sáng.
Trắc Linh Thạch vẫn xám.
Một nhịp.
Hai.
Năm.
Mười.
Tiểu Bảo cảm thấy lòng bàn tay lạnh.
Không có cảm giác mát đi vào như Cổng Dẫn Khí.
Đá này không truyền khí vào hắn.
Nó giống đang chờ cơ thể hắn trả lời.
Cơ thể không trả lời.
Hai mươi nhịp.
Đá không sáng.
Người xếp hàng phía sau bắt đầu dịch chân.
Giám khảo không rút ngắn.
Ba mươi nhịp.
Vẫn không.
“Đổi tay trái.”
Tiểu Bảo đổi.
Cẳng tay trái còn vết cắt mảnh nhưng đã khép.
Ba mươi nhịp nữa.
Không một đường sáng.
Người ghi sổ đặt bút xuống.
“Vô quang.”
Tiểu Bảo hỏi:
“Có kiểm đá khác không?”
“Phiếu có ghi bất thường gate.”
Người đọc hồ sơ gật.
“Cho kiểm dự phòng.”
Bệ số bốn vừa được hiệu chuẩn lại.
Tiểu Bảo sang đó.
Lặp đúng quy trình.
Tay phải.
Hai mươi nhịp tiêu chuẩn.
Không sáng.
Không crack.
Không rung.
Không có chuyện đến cuối phút bỗng bùng lên ánh sáng làm tất cả giật mình.
Chỉ là một hòn đá xám.
Người ghi sổ viết:
Trắc Linh Thạch 3: vô quang. Đá 4 đối chứng: vô quang.
Sau đó đóng dấu:
KHÔNG ĐẠT TIÊU CHUẨN LINH CĂN ĐỆ TỬ KỲ NÀY.
Tiểu Bảo nhìn dòng chữ.
Nó nặng hơn dấu xám ở Cổng Dẫn Khí.
Nhưng không bất ngờ.
Hắn đã chuẩn bị cho khả năng này từ dưới cây thông.
“Vậy tuyến thể lực?”
“Tiếp tục theo hồ sơ tạp dịch dự tuyển.”
“Không phải đệ tử?”
“Không.”
“Rõ.”
Tiểu Bảo nhận phiếu.
Bước xuống.
Sau lưng vang một tiếng rất nhỏ.
Rắc.
Hắn quay lại.
Không ai trong hàng phản ứng.
Âm thanh quá nhỏ giữa tiếng đọc tên.
Nhưng ông lão Khảo Thể ở bàn xa đã đứng lên.
Ông đi tới đá số ba.
Cúi xuống chân bệ.
Một đường nứt mảnh như sợi tóc vừa xuất hiện ở góc dưới khối đá.
Không chạy lên thân.
Không phát sáng.
Chỉ nứt.
Đệ tử giữ đá tái mặt.
“Vừa hiệu chuẩn sáng nay.”
Ông lão dùng đầu ngón tay chạm đường nứt.
“Dừng đá ba.”
Người ghi sổ nhìn phiếu Tiểu Bảo.
“Có cần hủy kết quả?”
“Đã đối chứng đá bốn.”
“Vậy…”
“Giữ kết quả. Đá mang đi kiểm riêng.”
Tiểu Bảo đứng cách đó chưa xa.
Nghe hết.
Hắn quay lại.
“Đá nứt sau con?”
Ông lão nhìn hắn.
“Sau lượt ngươi.”
“Vì con?”
“Chưa biết.”
Lại câu ấy.
“Vậy sao hôm qua ông dặn dùng đá ba?”
Ông lão không trả lời thẳng.
“Ngày mai còn bài của ngươi.”
“Ông biết Lạc Kê.”
“Ta nói biết tên.”
“Khác gì?”
“Khác rất nhiều.”
“Khác chỗ nào?”
Người đọc tên gọi ứng viên tiếp theo.
Ông lão chỉ phiếu trong tay Tiểu Bảo.
“Trước hết làm xong kỳ khảo của ngươi.”
Tiểu Bảo ghét nhất kiểu câu để sau.
Nhưng ông đã quay đi cùng hai đệ tử khiêng đá số ba.
Không còn người để hỏi.
Chiều, bảng kết quả được treo ở sân chính.
Tên Lục Thanh Nghi nằm trong nhóm trên cùng:
Thiên phẩm.
Tên Tạ Tiểu Bảo ở phần tuyến khác:
Vô quang — tiếp tục tạp dịch dự tuyển.
Hai dòng cách nhau rất xa.
Tiểu Bảo đứng trước bảng thêm một lúc.
Không phải vì muốn tên mình tự đổi chỗ.
Hắn đang nhìn các dòng giữa hai người.
Thượng phẩm.
Trung phẩm.
Hạ phẩm.
Vô quang.
Mỗi dòng kéo theo một tuyến khác nhau, chỗ ở khác nhau, vòng khảo khác nhau. Ở Lạc Kê, không ai từng treo một tấm bảng để nói ai có giá trị hơn ai. Ngoài này, Thái Huyền không ghi chữ “giá trị”, nhưng hệ thống vẫn phải phân người theo thứ họ đo được.
Tiểu Bảo không giận cái bảng.
Nó chỉ ghi đúng thứ hai hòn đá đã làm.
Điều hắn chưa biết là hai hòn đá ấy có đo được hết mình hay không.
Đó là chuyện khác.
Thanh Nghi tới đứng bên hắn.
Không nhìn tên mình trước.
Nàng nhìn dòng của hắn.
“Đá nứt?”
“Cô nghe rồi?”
“Cả sân nghe chuyện rồi.”
“Không ai nghe lúc nó nứt.”
“Người ta nghe chuyện sau.”
Tiểu Bảo thấy đúng.
“Đá bốn cũng không sáng.”
“Ừ.”
“Cho nên kết quả vẫn vậy.”
“Ừ.”
Thanh Nghi không nói “đá nứt nghĩa là ngươi đặc biệt”.
Không nói “ta tin ngươi có linh căn”.
Tiểu Bảo thấy tốt.
Nếu nàng nói vậy, hắn cũng không biết lấy gì chứng minh. Đá số ba nứt sau lượt hắn là thật. Đá số bốn không sáng cũng là thật. Hai chuyện có thể cùng tồn tại mà chưa ai biết chúng nối nhau thế nào.
Hắn hỏi:
“Thiên phẩm có được thêm cơm không?”
Thanh Nghi nhìn hắn.
“Không.”
“Vậy ít nhất chỗ này công bằng.”
“Ngươi chỉ nghĩ được tới đó?”
“Ta đang nghĩ chuyện mình hiểu.”
Nàng im một nhịp.
“Cũng tốt.”
Rồi chỉ hỏi:
“Ngày mai thi gì?”
“Chưa biết hết.”
“Ngươi còn thi?”
Tiểu Bảo nhìn dòng `vô quang` thêm một lần.
“Đã ký rồi.”
Thanh Nghi gật.
“Vậy ăn cơm.”
“Suất ba đồng?”
“Ừ.”
Tiểu Bảo sờ túi, tách sẵn ba đồng mới ra khỏi ba đồng cũ rồi mới đi.
Hai người rời bảng.
Một người Thiên phẩm.
Một người không sáng nổi hai hòn đá.
Không ai đổi đường cho ai.
Ở kho kiểm dụng cụ phía sau sân, khối Trắc Linh Thạch số ba được đặt riêng trên bàn gỗ.
Đường nứt vẫn rất nhỏ.
Ông lão Khảo Thể đứng nhìn nó lâu hơn cần thiết.
Rồi nhìn dấu góc trên hồ sơ Tạ Tiểu Bảo.
Ông không sửa kết quả.
Đệ tử giữ kho hỏi:
“Có gửi sang phòng pháp khí? Có thể đá đã cũ.”
“Gửi.”
“Còn hồ sơ thiếu niên?”
“Giữ kết quả vô quang.”
“Nhưng nếu vết nứt liên quan—”
“Đá bốn đối chứng không sáng.”
Ông lão nhìn đường nứt một lần nữa.
“Không được lấy một điều lạ chưa hiểu để xóa hai lần đo đã có. Cũng không được lấy hai lần đo để giả vờ điều lạ không tồn tại.”
Đệ tử gật, ghi riêng biên bản dụng cụ.
Ông chỉ viết thêm bốn chữ nhỏ ở mặt sau hồ sơ:
Giữ lại quan sát.