Chương 64 / 70 ~10 phút đọc

Chương 64: Nhịp Thở Không Có Tên

Mộc Vô Nhai giữ đúng lời.

Tối hôm sau không có cành khô.

Không có mảnh linh thạch.

Không có thuốc.

Không có Dưỡng Thể Tán.

Cũng không có cơm đặt sẵn.

Tạ Tiểu Bảo nhìn cái bàn trống.

“Ông bảo có cơm.”

“Sau bài.”

“Bao lâu?”

“Ngươi mới tới đã hỏi.”

“Vì ta chưa ăn thêm sau ca.”

“Đúng ý ta.”

Tiểu Bảo lập tức cảnh giác.

“Ta không đồng ý nhịn tới ngất.”

“Không ai bảo ngươi ngất.”

“Đói là dừng.”

“Đói bất thường thì dừng.”

“Bình thường?”

“Nhịn thêm chút được.”

Tiểu Bảo không thích ranh giới mơ hồ.

Hắn lấy mẩu giấy.

“Đói bất thường là gì?”

Mộc nhìn hắn.

“Ngươi thật sự định bắt ta định nghĩa đói?”

“Có.”

Mộc thở ra.

“Run tay. Hoa mắt. Bụng co đau. Khó giữ thăng bằng. Hơi thở đổi mà không phải vì vận động. Có một cái thì báo.”

Tiểu Bảo ghi.

“Được.”

Mộc chỉ khoảng sân.

“Đi.”

“Đi thế nào?”

“Như ngươi đi từ nhà ăn về phòng.”

Không bài cọc.

Không đi chậm cố ý.

Không gánh nước.

Chỉ đi.

Tiểu Bảo bắt đầu từ cây thông trước cửa, vòng qua chum nước, qua đống củi, quay lại.

Mộc ngồi nhìn.

Vòng thứ nhất không nói.

Vòng thứ hai không nói.

Vòng thứ ba mới gọi:

“Dừng.”

Tiểu Bảo dừng giữa bước.

“Làm lại, nhưng khi chân trái chạm đất thì hít vào.”

“Ta thường thở ra.”

“Ta biết.”

“Vậy đổi để làm gì?”

“Xem cái gì hỏng.”

Tiểu Bảo làm.

Chân trái đặt.

Hít vào.

Bước đầu không sao.

Bước thứ ba, vai phải hơi nâng.

Bước thứ năm, hắn cảm thấy nhịp chân không còn trơn như trước.

Không vấp.

Chỉ giống như đang dùng một đôi dép lệch nửa cỡ.

“Khó chịu.”

“Ở đâu?”

“Vai.”

“Còn?”

“Hông phải.”

“Còn?”

“Không biết.”

“Đi thêm.”

Vòng thứ hai với nhịp đổi, Tiểu Bảo bắt đầu tự muốn sửa lại.

Mộc cấm.

“Đừng bù.”

“Ta đang đi xấu.”

“Ta cần nhìn cái xấu.”

Tiểu Bảo nhịn.

Tới hết vòng, Mộc bảo dừng.

“Giờ trở lại nhịp cũ.”

Chân trái chạm.

Thở ra.

Cả thân người như tự rơi lại vào đúng rãnh.

Vai xuống.

Hông không bị kéo.

Bước dài ngắn tự nhiên trở về.

Tiểu Bảo dừng.

“Đây là thói quen.”

“Đúng.”

“Thói quen thì có gì?”

“Thói quen nào cũng có nguyên nhân. Câu hỏi là có người tạo nó hay ngươi tự thành.”

“Ta bị sửa từ nhỏ.”

“Bởi ai?”

Mộc lấy tấm gỗ hôm trước.

Lần này cho Tiểu Bảo nhìn.

Trên đó đã có vài dòng:

Chân — Kỷ?

Hông / vai — Thôi?

Hơi — nhiều người?

Tay — Hàn?

Tiểu Bảo nhìn.

“Ông ghi sai. Lão Kỷ cũng sửa hơi.”

Mộc đưa bút.

“Vậy sửa.”

Tiểu Bảo thêm tên.

Mộc hỏi từng chuyện.

“Lúc gánh đồ nặng, ai bảo ngươi đặt chân?”

“Lão Kỷ.”

“Lúc chẻ củi?”

“Thôi thúc.”

“Lúc kéo bễ lò rèn?”

“Ông Hàn bảo đừng dùng tay không.”

“Cụ thể?”

“Chân đạp, lưng giữ, tay chỉ dẫn.”

“Lúc hái thuốc?”

“Bà Mạnh không cho nín thở khi cúi lâu.”

“Vì sao?”

“Bảo ngất vào luống thuốc thì đè chết cây.”

Mộc im.

Tiểu Bảo nhìn ông.

“Có gì buồn cười?”

“Không.”

Khóe miệng Mộc vẫn giật.

“Lúc bắt gà?”

“Không ai dạy.”

“Chắc?”

Tiểu Bảo nghĩ tới Ô Kê.

“Ô Kê dạy bằng cách chạy.”

Mộc bật cười thật.

“Cái đó tính.”

“Không ghi nó là sư phụ.”

“Ta không ghi.”

Sau khi hỏi gần hết, Mộc đặt tấm gỗ xuống.

Nhiều người khác nhau.

Nhiều việc khác nhau.

Nhưng những chỗ được sửa lại nối thành một kiểu giống nhau: lực không bị chặn ở một khớp, hơi thở không khóa lúc thân đổi trọng tâm, chân luôn tìm chỗ nhận lực trước khi tay làm việc.

Mộc dùng cành vẽ một người que.

Từ bàn chân.

Lên đầu gối.

Qua hông.

Lên lưng.

Ra vai.

Xuống tay.

“Ta từng thấy nguyên tắc gần thế này trong vài ghi chép cũ.”

“Tên gì?”

“Không có một tên.”

“Ghi chép của ai?”

“Khác nhau. Có của quân tu cũ. Có của võ tu trước khi Dẫn Khí. Có một mẩu kiếm lý nói thân phải liền trước khi kiếm liền.”

“Lạc Kê?”

“Không ghi Lạc Kê.”

“Vậy ông không biết.”

“Đúng.”

Tiểu Bảo gật.

Mộc không khó chịu khi bị nhắc không biết.

Ông chỉ tiếp vào hình người.

“Điều lạ là người bình thường học một phần. Ngươi bị sửa nhiều phần từ nhiều người mà cuối cùng không đánh nhau.”

“Ý gì?”

“Nếu một người dạy chân theo cách này, người khác dạy vai theo cách ngược, thân sẽ tự bù. Ngươi không bù nhiều. Các thứ hợp nhau.”

Tiểu Bảo nhìn hình.

“Vậy họ cùng dạy một thứ?”

“Có thể.”

“Hoặc?”

“Hoặc mỗi người rất giỏi, tự nhìn ra cách không phá phần người trước.”

“Cái nào?”

“Ta chưa biết.”

Lại câu đó.

Nhưng lần này câu hỏi rõ hơn trước.

Mộc đứng lên.

“Giờ đổi bài.”

“Còn thở?”

“Vẫn thở.”

Ông đưa một túi cát khoảng mười cân.

“Cầm sát ngực. Đi vòng sân.”

Tiểu Bảo cầm.

Nhẹ.

“Không phải kiểm sức.”

“Ta biết rồi.”

“Ta sẽ đổi nhịp thở ở bốn chỗ. Ngươi không tự sửa.”

Lần một: hít vào khi nâng chân trái.

Lần hai: giữ hơi qua ba bước.

Lần ba: thở hết sạch trước lúc xoay hông.

Lần bốn: theo nhịp tự nhiên của Tiểu Bảo.

Mộc đo mạch sau mỗi vòng.

Không dụng cụ.

Chỉ đầu ngón tay.

Kết quả rõ tới mức Tiểu Bảo cũng cảm được.

Giữ hơi ba bước làm ngực căng nhất.

Thở hết trước xoay hông làm chân yếu đi một nhịp.

Nhịp tự nhiên mệt ít nhất.

“Có gì đặc biệt?” Tiểu Bảo hỏi.

“Không ở chỗ nhịp tốt thì đỡ mệt. Ai cũng vậy.”

“Vậy ở đâu?”

“Nhịp của ngươi ổn quá sớm.”

“Ta mười ba rồi.”

“Người mười ba không tự nhiên có mười năm người khác sửa từng hơi.”

Tiểu Bảo im.

Mười năm.

Ở làng, chuyện đó chỉ là người lớn hay quản.

Bây giờ nhìn trên tấm gỗ, nó bắt đầu giống một thứ có chủ ý.

Nhưng giống không có nghĩa chắc.

Tiểu Bảo nói:

“Có thể họ chỉ không muốn ta làm hỏng việc.”

“Có thể.”

“Ông đừng tự biến thành bí mật.”

Mộc nhìn hắn rồi cười.

“Câu này tốt. Giữ.”

Tới lúc đó Tiểu Bảo mới nhớ bụng.

Đói bình thường.

Không run.

Không hoa mắt.

“Bài xong?”

“Chưa.”

Mộc chỉ cái nồi méo trong nhà.

“Ăn.”

Tiểu Bảo nhìn.

Trong nồi có cơm.

Thật sự có.

Không nhiều thịt.

Chỉ cơm, rau luộc và hai miếng đậu.

Nhưng là cơm.

“Ông nấu?”

“Không. Đổi công lấy.”

“Công gì?”

“Không liên quan.”

Tiểu Bảo không hỏi thêm.

Hắn ăn.

Một bát.

Mộc cho thêm nửa bát.

“Ông nói bao cơm?”

“Ta nói có cơm.”

“Khác.”

“Ngươi đang ăn.”

“Đúng.”

Tạm chấp nhận.

Sau cơm, Mộc lấy tấm gỗ mới, chia thành bảy dòng.

“Ngày mai ngươi kể cho ta bảy loại việc cơ thể đã bị sửa nhiều nhất.”

“Gánh, chẻ, kéo bễ, leo, bắt gà…”

“Đừng nói trước. Viết.”

Tiểu Bảo vẫn viết luôn, vì đã nghĩ tới.

Một: gánh nước — chân và vai.

Hai: chẻ củi — hông, vai, hơi.

Ba: kéo bễ — chân, lưng, tay.

Bốn: leo mái / leo núi — chân, tay, nhìn điểm đặt.

Năm: hái thuốc — cúi, giữ hơi, đứng lên không choáng.

Sáu: bắt gà — đổi hướng, nghe động, không nhìn một chỗ.

Bảy: khuân đồ lò rèn — giữ tải sát thân, đổi tay không lệch bước.

Mộc đọc.

Rồi lấy bút gạch hết tên công việc.

Chỉ để lại phần sau dấu gạch.

Chân / vai.

Hông / vai / hơi.

Chân / lưng / tay.

Điểm đặt / đổi trọng tâm.

Hơi khi đổi tư thế.

Đổi hướng / nghe.

Giữ tải / đổi bên.

Tiểu Bảo nhìn.

Không còn thùng nước, củi, gà hay thuốc.

Chỉ còn cách thân người xử lý lực.

“Để làm gì?”

“Ta dựng lại bài kiểm, không dựng lại việc nhà.”

Tiểu Bảo nhìn ông.

Mộc nói rõ hơn:

“Ta không nói gánh nước là công pháp. Ta muốn lấy nguyên tắc đứng, thở, chuyển lực trong đó ra khỏi cái thùng nước. Nếu bỏ cái thùng mà nguyên tắc vẫn còn, lúc đó mới đáng gọi là nền.”

Câu này Tiểu Bảo thấy hợp lý.

Không phải mọi chuyện ở Lạc Kê bỗng biến thành đại đạo.

Chỉ có vài thói quen có thể đã được dạy rất kỹ.

Trước khi về, Tiểu Bảo hỏi:

“Ông thấy đường nào đi sai hôm trước?”

Mộc vẽ lại hình người.

Chỉ một nét từ ngực xuống bụng.

Rồi thay vì dừng ở vòng ông từng gọi là chỗ giữ, nét lại tản sang hai bên thân.

“Đây.”

Mộc đặt tấm bảy dòng cạnh hình người.

Ở sáu nhóm đầu, lực/hơi đều có điểm trở về giữa thân trước khi đi sang chỗ khác. Riêng nhóm hít-thở khi đổi tải và cúi đứng, nét Mộc vẽ tự nhiên tản sang sườn hai bên thay vì gom vào vòng giữa bụng như cách ông mong ở người mới học Dẫn Khí.

“Ngươi thấy không?”

“Thấy nét ông vẽ.”

“Ta chưa nói đây là kinh mạch. Chỉ là thói quen dùng thân.”

“Vậy đừng gọi đường khí.”

“Ta chưa gọi.”

Tiểu Bảo gật.

Ít nhất hai người đang giữ cùng một quy tắc: thứ gì chưa chứng minh thì không đổi tên nó cho nghe lớn hơn.

“Vì sao?”

“Ta chưa biết.”

“Ngày mai biết?”

“Không chắc.”

“Vậy ngày mai làm gì?”

“Xem nó có thật hay ta nhìn nhầm.”

Tiểu Bảo cất tấm ghi bảy dòng.

Bốn ngày thử chưa cho hắn công pháp.

Chưa cho linh lực.

Chưa cho một đáp án lớn.

Nhưng lần đầu tiên có người lấy những thứ lộn xộn hắn từng học và biến chúng thành câu hỏi có thể kiểm từng phần.

Đó là một kiểu giá trị không dễ đổi ra đồng tiền.

Tiểu Bảo chưa quyết định có bái sư.

Nhưng con số “chi phí cơ hội” trong sổ tối hôm đó, hắn không còn thấy đau như ngày thứ hai nữa.

Đã đọc xong

Chương 64 / 70

Câu chuyện vẫn còn phía trước.

Đọc chương tiếp
Home Trước Sau
Đọc tiếp chỗ đang dở? Bạn đã đọc một phần chương này.
Danh sách chương
Chương 1: Con Gà Cuối Cùng Của Lạc Kê Chương 2: Thôi Đồ Tể Lại Đánh Người Chương 3: Trên Đỉnh Vọng Phong Chương 4: Sinh Nhật Mười Ba Tuổi Chương 5: Hội Nghị Đuổi Trẻ Con Chương 6: Ba Đồng Tiền Chương 7: Con Gà Tự Đi Theo Chương 8: Người Tu Tiên Đầu Tiên Chương 9: Tu Tiên Thật Đáng Sợ Chương 10: Ước Mơ Mới Của Tạ Tiểu Bảo Chương 11: Hắc Nha Pha Mở Cửa Chương 12: Có Một Việc Không Đúng Chương 13: Giá Của Một Lựa Chọn Chương 14: Dấu Vết Trong Cái Nồi Chương 15: Một Cái Tát Chương 16: Không Thể Đi Như Cũ Chương 17: Đổi Cách Chơi Chương 18: Người Đứng Cạnh Chương 19: Túi Trữ Vật Đầu Tiên Chương 20: Thanh Hà Thành Chương 21: Đồng Tiền Đầu Tiên Ở Thanh Hà Chương 22: Một Con Gà, Một Trăm Hai Mươi Đồng Chương 23: Giá Của Một Lựa Chọn Chương 24: Kho Hàng Trống Chương 25: Miễn Phí Không Có Nghĩa Có Đáp Án Chương 26: Sức Không Đổi Được Đường Chương 27: Lấy Uy Tín Làm Vốn Chương 28: Không Phải Cái Gì Nhận Cũng Là Nợ Chương 29: Một Buổi Sáng Rất Đắt Chương 30: Một Trăm Tám Mươi Đồng Bị Bỏ Lại Chương 31: Cô Nương, Đây Là Hiểu Lầm Chương 32: Người Không Liên Quan Cũng Bị Đuổi Giết Chương 33: Việc Đã Nhận Phải Trả Cho Sạch Chương 34: Sáu Viên Linh Thạch Cho Một Miếng Lệnh Chương 35: Lần Này Bọn Họ Lấy Được Chương 36: Mất Lệnh Không Có Nghĩa Mất Đường Chương 37: Đừng Đuổi Người, Đuổi Tiền Chương 38: Ai Giữ Phần Nào Chương 39: Nàng Phá Lực, Ta Phá Thế Chương 40: Cùng Một Chuyến Xe, Khác Một Cánh Cửa Chương 41: Cùng Đường Không Có Nghĩa Cùng Cửa Chương 42: Cổng Dẫn Khí Không Nhận Hắn Chương 43: Ta Chọn Cánh Cửa Nhỏ Hơn Chương 44: Người Nhìn Ra Một Bước Chân Chương 45: Một Người Thiên Phẩm, Một Người Không Sáng Chương 46: Vô Quang Thì Đi Tuyến Vô Quang Chương 47: Không Tranh Đầu, Chỉ Tránh Sai Chương 48: Đi Cùng Không Phải Đi Cạnh Chương 49: Không Chạy Nhanh Nhất Vẫn Lên Quá Cao Chương 50: Cánh Cửa Nhỏ Đã Mở Chương 51: Suất Cơm Của Người Làm Ca Chương 52: Hai Đồng Không Phải Hai Đồng Lời Chương 53: Sáu Đồng Để Ngày Mai Kiếm Chương 54: Thứ Biến Mất Không Hẳn Là Mất Chương 55: Tạ Ký Tạp Vụ Bị Dẹp Ngày Đầu Chương 56: Đông Khách Không Có Nghĩa Được Mở Quầy Chương 57: Tạ Ký Mở Lại Bằng Hai Tờ Giấy Chương 58: Khách Hai Đồng Vẫn Là Khách Chương 59: Luật Nếu Tốt Thì Phải Cho Người Khác Dùng Chương 60: Ba Đồng Qua Ba Ngọn Núi Chương 61: Ba Đồng Được Trả Bằng Một Cành Khô Chương 62: Một Sư Phụ Không Có Gì Để Khoác Lác Chương 63: Người Nghèo Mà Kiếm Viện Vẫn Phải Chào Chương 64: Nhịp Thở Không Có Tên Chương 65: Bái Sư Vì Một Bữa Cơm Chương 66: Bài Đầu Tiên Suýt Làm Mất Việc Chương 67: Một Đoạn Bằng Một Đốt Ngón Tay Chương 68: Kiếm Của Nàng, Hơi Thở Của Ta Chương 69: Tầng Một Ăn Hết Bảy Suất Cơm Chương 70: Tạp Vụ Cũng Có Thể Đi Nhiệm Vụ
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Giãn dòng
Độ rộng trang đọc
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...