Chương 44: Người Nhìn Ra Một Bước Chân
Sân sáu mở khi trời còn xanh xám.
Một trăm cọc gỗ đứng giữa sương như răng mọc lệch.
Tạ Tiểu Bảo đứng ngoài vạch cùng mười bảy người còn lại của tuyến thể lực/tạp dịch.
Không ai nói nhiều.
Ba người đã rút từ hôm qua.
Hai người sáng nay nhìn bãi cọc rồi cũng hỏi lại luật rất lâu.
Giám khảo già ngồi dưới mái hiên chính là ông lão từng nhìn Tiểu Bảo thử thế chân chiều trước.
Hôm nay ông đeo thẻ gỗ chỉ có hai chữ Khảo Thể. Không ghi tên.
Ông dùng đầu bút gõ bàn.
“Bài một. Đi hết bãi cọc theo tiếng chuông. Chuông nhanh, bước nhanh. Chuông chậm, bước chậm. Rơi quá ba lần loại. Làm gãy cọc loại. Dùng linh lực không chấm.”
Một người hỏi:
“Đi nhanh được thêm điểm?”
“Không.”
“Vậy điểm ở đâu?”
“Nhịp, thăng bằng, cách xử lý cọc lệch và gió.”
“Gió?”
Ông lão nhìn dải cờ treo trên cao.
“Đến đoạn đó sẽ biết.”
Tiểu Bảo không thích câu này lắm.
Nhưng ít nhất không phải bí mật quan trọng.
Người đầu tiên lên cọc.
Chuông vang đều.
Keng.
Một bước.
Keng.
Một bước.
Đến cọc thứ mười, nhịp bất ngờ nhanh gấp đôi.
Người kia vội nhảy, lệch chân, rơi xuống cát.
Không bị thương.
Lần hai cẩn thận hơn.
Qua được nửa bãi thì một luồng gió từ ống gió bên hông thổi ngang. Cờ kéo mạnh. Người trên cọc nghiêng, nhảy xuống tự cứu.
Hai lần rơi.
Qua bài nhưng điểm thấp.
Người thứ hai cố nhanh từ đầu, tới đoạn chuông chậm lại không hãm kịp, chân đặt lệch mép cọc và làm cọc rung dữ.
Giám khảo ghi.
Không mắng.
Người thứ ba dùng linh lực theo phản xạ khi gió tới.
Một đệ tử giám sát giơ cờ đỏ.
“Không chấm.”
“Ta chỉ dùng để không ngã!”
“Luật viết trước sân.”
“Nhưng—”
“Muốn thi tuyến có linh lực thì qua Cổng Dẫn Khí.”
Người kia im.
Tiểu Bảo nhìn bãi cọc kỹ hơn.
Cọc không ngẫu nhiên hoàn toàn.
Mỗi đoạn có một kiểu khó khác.
Đầu tiên là đổi nhịp.
Sau đó đổi cao thấp.
Tiếp theo gió ngang.
Cuối cùng là cọc hơi xoay dưới chân, buộc người bước không được đè chết trọng tâm vào một điểm.
Không giống đường Lạc Kê.
Nhưng cơ thể hắn hiểu những chuyện này bằng cách khác.
Lão Kỷ từng bắt hắn đi trên bờ đá đầy rêu, nghe tiếng nước để biết chỗ nào trơn, nghe gió để biết thân cây nào sắp quật qua đường.
Không phải tu luyện.
Ít nhất lúc đó Tiểu Bảo chưa bao giờ gọi như vậy.
Chỉ là nếu ngã, nước đổ, phải gánh lại.
Hôm nay không có thùng nước.
Hắn tự nhắc điều đó.
Không biến bài khảo thành chuyện làng.
Tới lượt thứ mười một, tên Tiểu Bảo được gọi.
Hắn bước lên cọc đầu tiên.
Giám khảo già ngẩng mắt.
Tiểu Bảo thấy.
Hắn cố không nghĩ.
Chuông vang.
Keng.
Bước.
Keng.
Bước.
Nhịp nhanh.
Hắn không nhảy xa.
Chỉ rút ngắn thời gian đặt chân.
Nhịp chậm.
Hắn cũng chậm.
Không phải đứng khựng lại, mà kéo chuyển trọng tâm dài hơn để mỗi tiếng chuông vẫn rơi vào đúng một bước.
Tới cọc cao thấp, Tiểu Bảo cố tình đặt hai lần hơi nặng.
Cọc rung.
Không rơi.
Đủ để nhìn không quá sạch.
Hắn nghĩ mình làm rất tự nhiên.
Giám khảo già ở mái hiên nhìn đầu gối hắn.
Không nhìn cọc.
Gió ngang tới.
Dải cờ bật mạnh.
Tiểu Bảo nghe tiếng vải trước khi gió chạm người.
Vai trái hạ nửa phân.
Gót chân xoay rất nhỏ.
Không chống gió.
Để nó đi qua một bên thân.
Cọc dưới chân gần như không rung.
Hắn lập tức thấy mình làm quá sạch.
Muộn rồi.
Đoạn cuối cọc xoay.
Tiểu Bảo cố bớt đẹp bằng cách dừng thêm nửa nhịp ở một cọc.
Chuông đã vang tiếp.
Giám khảo gõ bút xuống bàn.
“Trễ một nhịp.”
Tiểu Bảo thấy yên tâm hơn.
Ít nhất có lỗi.
Hắn qua cọc cuối.
Không rơi lần nào.
Không gãy cọc.
Không dùng linh lực.
Giám khảo nhìn bảng.
“Ổn định: chín. Nhịp: tám. Ứng biến: chín. Tổng.”
Đệ tử ghi điểm nhìn ông.
“Cao vậy?”
“Ngươi chấm hay ta?”
“Ngài.”
“Vậy ghi.”
Tiểu Bảo đi xuống.
Không ai vỗ tay.
Tuyến này không có nhiều người xem.
Một vài ứng viên nhìn hắn, rồi tập trung vào lượt mình.
Tiểu Bảo thích như vậy.
Giám khảo già gọi:
“Tạ Tiểu Bảo.”
Hắn quay lại.
“Ai dạy ngươi đặt chân khi gió ngang?”
Tiểu Bảo suy nghĩ.
“Lão Kỷ.”
“Lão Kỷ nào?”
“Lão què trong làng.”
Đầu bút của ông lão dừng.
“Què chân nào?”
Tiểu Bảo thấy câu này kỳ.
“Trái.”
“Dùng kiếm?”
“Con không thấy lão đánh thật.”
“Ta hỏi có kiếm không.”
“Có một thanh rất cũ.”
Giám khảo không hỏi tiếp chuyện kiếm.
“Làng nào?”
“Lạc Kê.”
Lần này đầu bút dừng lâu hơn.
Tiểu Bảo nhìn rõ.
“Ông biết?”
“Biết tên.”
“Ở đâu?”
“Ngươi đang khảo.”
Câu trả lời rất không phải câu trả lời.
Tiểu Bảo muốn hỏi nữa.
Đệ tử bên cạnh đã gọi người tiếp theo.
“Qua khu hai.”
Hắn phải đi.
Bài hai là chịu tải.
Không thi ai khỏe nhất.
Mỗi người chọn một mức tải trong ba mức: ba mươi, năm mươi, bảy mươi cân. Mang qua một đường dốc dài, không được đặt xuống giữa chừng. Điểm tính theo mức tải và nhịp tim hồi sau khi tới đích.
Tiểu Bảo nhìn bao bảy mươi cân.
Có thể mang.
Chắc chắn.
Hắn chọn năm mươi.
Đệ tử ghi tên hỏi:
“Sao không bảy mươi? Bài cọc ngươi đứng rất ổn.”
“Vết tay còn lành.”
Đó là lý do thật một phần.
Cẳng tay trái vừa cắt ở kho tơ mới hai ngày.
Không cần biến chuyện giấu sức thành nói dối hoàn toàn.
Hắn vác năm mươi cân.
Đi.
Không nhanh.
Không chậm.
Đường dốc không thẳng. Ba khúc đầu chỉ là đá nén, tới khúc thứ tư mới có những bậc cao thấp khiến bao trên vai liên tục trượt trọng tâm. Một người phía trước chọn bảy mươi cân, đi rất nhanh lúc đầu, đến nửa dốc bắt đầu nghiêng người quá mức để bù tải.
Giám khảo khu hai quát:
“Lưng thẳng! Dùng chân, không dùng cột sống!”
Người kia cố sửa, tốc độ chậm hẳn.
Tiểu Bảo nghe và tự kiểm mình.
Bao năm mươi cân nhẹ hơn những thứ hắn từng cõng ở làng, nhưng cẳng tay trái còn vết cắt mới. Hắn không dùng tay trái siết quá chặt. Chỉ để vai và dây bao giữ phần lớn sức nặng.
Qua đoạn bậc cao, bao trượt sang phải.
Hắn không giật ngược.
Chân trái bước nửa bước ngắn, hông xoay, để bao tự trở về giữa.
Động tác nhỏ đến mức người phía sau không để ý.
Ở mái hiên xa, giám khảo già lại ngẩng lên.
Tiểu Bảo không biết.
Tới đích, tim đập rõ nhưng hơi thở vẫn đều.
Hắn cố để vai thả xuống như người mệt hơn một chút.
Người đo mạch đặt hai ngón lên cổ tay hắn.
“Mười nhịp.”
Tiểu Bảo đứng yên.
“Mười nhịp nữa.”
Người kia cau mày nhẹ.
“Hồi nhanh.”
“Con hay đi núi.”
“Có luyện thân?”
“Không có công pháp.”
“Ta hỏi luyện thân.”
Tiểu Bảo nghĩ tới chẻ củi, bắt gà, kéo nước, leo mái nhà.
“Làm việc nhiều.”
Người đo mạch cười một tiếng.
“Ở đâu làm việc ra kiểu hồi mạch này?”
“Trong làng.”
“Quê đâu?”
“Quê đâu?”
Tiểu Bảo nhìn về mái hiên.
Giám khảo già vẫn đang ghi người khác.
“Trong núi.”
Hắn không nói thêm.
Sau chịu tải còn một đoạn kiểm ngắn: đứng trên tấm ván hẹp trong lúc hai đệ tử lần lượt kéo dây làm mặt ván nghiêng trái, phải. Không tính sức, chỉ tính khả năng giữ vật trong tay không rơi.
Mỗi người được giao một chén nước đầy đến miệng.
Tiểu Bảo nhìn chén.
Giám khảo khu ba nói:
“Đổ quá nửa: không điểm. Đập vỡ chén: trừ.”
Tiểu Bảo hỏi:
“Chén của tông?”
“Đúng.”
“Vỡ có đền không?”
“Không.”
Hắn thấy nhẹ người hơn một chút.
Tới lượt, ván nghiêng lần đầu rất chậm. Hắn dịch cổ tay ngược góc nghiêng, nước chỉ rung. Lần hai nhanh hơn, ván giật sang phải. Tiểu Bảo bước nửa chân chéo về trước thay vì chống cứng.
Nước tràn đúng một giọt qua mép.
Lần ba hai dây kéo lệch nhịp, tấm ván vừa nghiêng vừa rung.
Tiểu Bảo nghe tiếng dây căng trước khi lực tới, đầu gối đã mềm xuống.
Chén vẫn nguyên.
Giám khảo ghi `ổn`.
Không ai trầm trồ.
Tiểu Bảo lại thấy tốt.
Buổi khảo kết thúc gần trưa.
Tiểu Bảo nhận phiếu:
Cọc: cao. Chịu tải: trung-cao. Qua bài một/tuyến thể lực.
Không có chữ thiên tài.
Không có chữ quái vật.
Hắn rất hài lòng.
Trên đường ra, hắn thấy giám khảo già gọi người giữ hồ sơ lại.
Không nghe rõ hết.
Chỉ nghe:
“Phiếu Tạ Tiểu Bảo… đánh dấu góc.”
Người kia hỏi:
“Lý do?”
“Ngày mai khảo căn dùng đá số ba. Đủ thời gian. Đừng rút ngắn vì hàng dài.”
Tiểu Bảo dừng một bước.
Đá số ba?
Hắn quay lại.
Ông lão đã cúi xuống sổ khác.
“Vì sao?” Tiểu Bảo hỏi từ xa.
Giám khảo không ngẩng.
“Quy trình.”
Lại một câu không giải thích.
Tiểu Bảo không thích.
Nhưng ngày mai tự khắc biết.
Hắn cất phiếu.
Trước khi đi, mắt dừng ở cái góc giấy được người giữ hồ sơ chấm một dấu mực rất nhỏ.
Không phải điểm.
Không phải loại.
Chỉ là một dấu để ai đó nhớ nhìn kỹ hơn.
Tiểu Bảo không biết tại sao bước chân mình lại đáng để nhìn kỹ.
Hắn thử nhớ xem mình vừa làm gì khác người.
Không nhảy xa. Không chạy nhanh nhất. Còn cố ý chậm một nhịp. Bao tải cũng chỉ chọn năm mươi cân.
Thứ duy nhất hắn không giấu được hoàn toàn là lúc gió tới, cơ thể tự biết nên đặt chân ở đâu trước khi hắn kịp nghĩ.
Nếu chuyện đó đáng chú ý, vậy thứ lão Kỷ dạy hắn từ nhỏ có lẽ không chỉ là cách đỡ đổ nước như hắn từng tưởng.
Tiểu Bảo không thích suy diễn xa hơn.
Chưa có bằng chứng.
Ngày mai còn một cục đá đang chờ.
Nhưng lần đầu từ khi tới Thái Huyền, có người không nhìn cái kim đứng im.
Người đó nhìn cách hắn bước.